Chương 3: C-3 Anh Là Tên Khốn Của Em
nói chuyện.
SPONSORED (ĐƯỢC TÀI TRỢ)
Nói thật, mấy năm anh luôn bộn bề công việc nên những chuyện như sinh nhật thường bị quên mất, có lúc phải đứng bên bàn phẫu thuật cả đêm, sinh nhật cũng trải qua như thế.
Sở Thiên Từ nhìn một dãy xe giao hàng sâu sắc cảm nhận mình phải chạy ngay đi, nếu không sinh nhật năm sau của Trần Bách Ca chính là ngày giỗ của mình.
Sở Thiên Từ thật sự là khổ không nói được, bên dưới đã bị chịch đến phát đau thì quyến rũ tên này kiểu gì? Đây là nghĩ nhiều không thông, cũng đừng nên tìm chết vậy chứ?
Tuy là không nói nhưng Trần Bách Ca nào có thể quên công chúa nhỏ của anh ngọt bao nhiêu.
Sở Thiên Từ chỉ vào cái tên không biết xấu hổ kia nói không ra lời, lại bị người ta ôm vào trong lòng hôn lấy hôn để.
Sinh nhật năm ngoái của Trần Bách Ca vừa lúc việc trong khoa thong thả, buổi chiều không có việc gì nên tan tầm về sớm.
Nhưng trong suy nghĩ của anh vẫn là phải dùng chút thủ đoạn, Từ Từ của anh cũng không d�
Sở Thiên Từ cảm thấy bị ôm lấy đút cơm thật sự là quá xấu hổ, giãy dụa muốn xuống lại bị Trần Bách Ca đè chặt, còn không yên tĩnh thì bị tét mông, cuối cùng cũng đỏ mặt yên tĩnh.
Thoáng chốc khuôn mặt Sở Thiên Từ đỏ bừng, giơ tay che miệng Trần Bách Ca lại.
Cậu không dám phản bác, chỉ có thể nhỏ giọng lầm bầm: “Em không có.”
“Không cho nói, không cho nói! Anh là tên khốn!”
“Được, không nói thì không nói, chúng ta ăn cơm đi.”
Trần Bách Ca sấn tới cắn khuôn mặt phùng ra kia: “Cục cưng thật sự không nói đạo lý, sao em có thể mua áo mưa 120 lại không cho anh mua siếc toy vào ngày sinh nhật?”
Sở Thiên Từ đỏ mặt đẩy anh ra: “Anh còn tính dùng trợ hứng? Anh không trợ em đã muốn chết!!! Lại nói, 120 là vì được lợi á! Bây giờ anh mua thật sự rất đắt!!!”
Nếu như ngày đó có thể thuận lợi ra đời một bé con vậy cũng coi như có duyên phận với anh, cùng một ngày sinh với ông đây rồi.
Trần Bách Ca không nói đạo lý: “Anh thấy em đang quyến rũ anh.”
Mà Trần Bách Ca gần hai năm nay cũng coi như bị dịu dàng chiều hư, trước một tháng đã bắt đầu đòi quà, trên taobao mua một đống đồ kỳ quái, rõ ràng là muốn dùng cho ngày sinh nhật.
Đây sợ rằng là một lần sinh nhật mong đợi nhất của Trần Bách Ca, anh cố ý về sớm là vì đêm nay.
Trần Bách Ca dỗ dành cục cưng đang xù lông: “Đúng đúng đúng, vợ anh nói đúng, vợ cần kiệm lo việc nhà, là anh không đúng. Nếu vợ đã nói thế vậy mình dùng nhiều thêm mấy lần. Dù sao mua cũng đã mua, phải đem tiền vốn lấy lại cho hết!”
–
Vì vậy cậu nghiêm mặt bảo anh cút đi.
Trần Bách Ca nắm lấy tay người yêu đặt trên môi mình hôn lấy hôn để.
Trán Trần Bách Ca nhăn lại, thấp giọng: “Còn nói không có? Em đã quên mất sinh nhật lần trước của anh em làm gì rồi sao?”
Bình luận