Chương 7: C-7 Là Mặt Trời Nhỏ Của Anh
Trần Bách Ca nào có thể nghe lời như vậy, một giây trước vừa đáp ứng một giây sau đã như cái đuôi đi theo Sở Thiên Từ tới tới lui lui.
Trần Bách Ca không buông tha cơ hội chấm mút nào, bàn tay anh len lỏi vào áo cậu, sắc tình vuốt ve eo còn tiện đà hướng xuống phía dưới, muốn luồn tay vào quần.
“Thật muốn chịch em đến không xuống giường được, vậy thì mai khỏi phải ra cửa.”
Sở Thiên Từ cũng không để anh nói xong, “Em biết em biết, anh thật là tri kỷ được chưa!”
Trần Bách Ca mặt không tình nguyện thỏa hiệp.
Sở Thiên Từ bị sờ đến mặt đầy sắc xuân, dùng một tia lý trí hiếm hoi còn lại nắm lấy cái tay sói kia.
Sở Thiên Từ cũng muốn quỳ luôn.
Dù đã bên nhau lâu nhưng Sở Thiên Từ thỉnh thoảng vẫn bị độ mặt dày của Trần Bách Ca làm ngượng không thôi.
“Đừng theo em!”
Nhưng trong cuộc sống ngày thường nghe Trần Bách Ca nói như vậy, Sở Thiên Từ lại thấy ngượng muốn chớt.
Sở Thiên Từ cẩn thận đem cất chuỗi tràng hạt, dỗ dành Trần Bách Ca lên giường trước chờ cậu rồi bận đến bận đi tới lui trong phòng xếp hành lý của mình.
Trần Bách Ca không để ý chút nào: “Không được, mấy ngày nữa không được nhìn em, còn không cho anh tranh thủ thời gian bên cạnh cục cưng của mình thêm mấy lần?”
Trần Bách Ca gật đầu, hơi nóng trong miệng thổi vào lòng Sở Thiên Từ làm cậu ngứa ngáy.
“Nếu không phải ngày mai em ngồi xe cả ngày, anh…”
“Trần Bách Ca, anh đã là cục cưng bự chảng rồi, nên tự đi ngủ đi!”
Sở Thiên Từ đi vào bếp, anh cũng đi vào bếp, Sở Thiên Từ đến phòng làm việc, anh cũng đi đến phòng làm việc, Sở Thiên Từ đi phòng thay đồ, anh cũng lót tót đi phòng thay đồ.
Thế nhưng ở trên giường, Sở Thiên Từ chấp nhận đam mê này của anh, huống chi thời gian lâu dài, Sở Thiên Từ cũng tìm được khoái cảm trong những lời thô bỉ này.
Cậu che miệng Trần Bách Ca, “Im miệng! Im miệng!”
Sau đó nhón chân hôn bẹp bẹp bẹp mấy phát lên mặt Trần Bách Ca.
Sở Thiên Từ thả đồ trong tay xuống, đi đến ôm eo anh ngẩng đầu cố gắng nói lý: “Em đi ba ngày thôi chứ có bao nhiêu!”
Khi hai người lên giường lần đầu, Trần Bách Ca nói những câu này làm Sở Thiên Từ bị kích thích đến trực tiếp bắn ra, bác sĩ Trần nho nhã sao lại nói ra lời lưu manh được chứ?
Trần Bách Ca như một con cún bất mãn, dán cả người lên người Sở Thiên Từ, y như một tên biến thái hít lấy hít để mùi vị thân thể cậu.
“Đã nói hôm nay không làm! Anh không được giở trò!”
Sở Thiên Từ biết tật xấu của Trần Bách Ca, vừa nói đến chuyện giường chiếu đã cực kỳ thô bỉ, cùng với bác sĩ Trần ngày thường quả thực như hai người khác nhau.
Bình luận