Chương 11: 11
n thuyết của Tôn Thanh Hạ hoàn toàn ngẫu hứng, tuy ngắn gọn, nghe qua như không đi đúng trọng tâm, nhưng thực chất rất vững vàng hùng hồn, hoàn toàn là lời thật lòng.
Thừa lúc người bên cạnh đang đắm chìm trong mị lực của Tôn Thanh Hạ, cậu vội lấy ra di động, lưng ưỡn thẳng che khuất người ngồi phía sau, để điện thoai giữa khe hở của hai người ngồi hàng trước, len lén chụp một tấm ảnh.
Diệp Tân nghĩ thầm, thực sự quá sức đẹp đẽ.
Tôn Thanh Hạ có giọng nói trầm ấm đầy từ tính, du dương êm tai, làm cậu không khỏi liên tưởng đến bức tranh thủy mặc treo trên hành lang phòng học, dòng thác nước đổ từ trên núi xuống, uyển chuyển trong vắt.
Từ đó về sau, Diệp Tân không còn cơ hội gặp gỡ Tôn Thanh Hạ, cũng may báo chí, TV không thiếu gì tin tức liên quan đến hắn, cậu cũng lưu lại được rất nhiều ảnh chụp rõ ràng khuôn mặt hắn, nhưng vẫn không xóa bỏ tấm ảnh mờ mờ tự tay chụp kia. Bởi trong ngần ấy năm, sự tồn tại của nó như là một lời nhắn nhủ, người này từng xuất hiện chân chân thực thực trước mặt cậu, không phải chỉ trong mơ.
Chỉ là đối với Diệp Tân, giọng nói của Tôn Thanh Hạ so với bài di�
3 năm trước, Diệp Tân còn là một sinh viên đại học năm tư sắp tốt nghiệp. Hàng năm vào l�
Hoặc có lẽ, thứ càng khiến cậu không thể rời mắt chính là đôi mắt đầy ý cười kia.
tốt nghiệp chấm dứt, trong trường học nào còn bóng dáng của hắn.
Chẳng qua cơ duyên xảo hợp, năm trước cha Diệp bất ngờ nhận được một tấm thiệp mời, mà người gửi thiệp ký tên: Tôn Quốc Hồng____ là cha Tôn Thanh Hạ.
Chỗ ngồi của cậu không tốt lắm, quanh đi quẩn lại chỉ có thể nhìn thấy hơn nửa khuôn mặt của người trên đài, cũng may khoảng cách không quá xa, đủ để cậu nhận ra ý cười trêu chọc ẩn trong đôi mắt đào hoa ấy, để rồi trái tim bất giác cuộn sóng nhộn nhạo. Cậu như bị vòng xoáy trong đôi mắt của hắn quấn chặt, không thể thoát thân.
tốt nghiệp, trường học đều mời một danh nhân nổi tiếng trong thương giới đến di�
n thuyết Tôn Thanh Hạ đã rời đi, cậu không có cơ hội chụp thêm tấm ảnh nào nữa, chờ đến khi buổi l�
Trong trái tim như có dòng thác đổ, róc rách róc rách không ngừng.
n thuyết, mà năm đó lại rất may mắn mời được Tôn Thanh Hạ.
Diệp Tân gặp Tôn Thanh Hạ lần đầu tiên vào 3 năm trước. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, cậu đã thích hắn.
Nói vậy nhưng ông vẫn thầm thở dài, người như Tôn Thanh Hạ.....sợ rằng mối tình đầu của con trai không thể có kết quả tốt.
So sánh với một Diệp Tân bình thường, Tôn Thanh Hạ đứng trên đài cao rạng rỡ như ánh mặt trời, hấp dẫn vô số ánh mắt ngưỡng mộ của đám sinh viên. Bài di�
n thuyết kia lại có lực hấp dẫn đáng sợ gấp vạn lần.
Lúc học cấp ba, Diệp Tân đã comeout việc mình thích đàn ông với cha mẹ Diệp, lần này, cậu tiếp tục đem chuyện thích Tôn Thanh Hạ nói ra, nhị vị phụ huynh trầm mặc hồi lâu, lúc sau cha Diệp vỗ nhẹ vai cậu, bình tĩnh chấp nhận sự thật nói: "Con thấy thích là được rồi".
Đáng tiếc, vừa kết thúc bài di�
Bình luận