Chương 13: 13
Sau khi trợ lý rời đi, hắn xoa xoa mi tâm, tiếp tục cầm bút làm việc.
Cậu nghĩ, không ai tỏ vẻ khinh thường mình, việc gì mình phải ngăn cản thú vui buôn chuyện của họ chứ.
nghe của Tôn Thanh Hạ vang lên.
"Diệp Tân cậu thật lợi hại!"
Vừa bước vào phòng làm việc, Diệp Tân nhận ra mọi người đều nhìn cậu bằng ánh mắt kì quái. Lặng lẽ dịch về phía bàn làm việc, cậu vẫn có thể cảm nhận được hơn mười cặp mắt đang nhìn mình chằm chằm, như đâm gai sau lưng vậy.
Gần cuối năm, công ty bận rộn nhiều việc, Tôn Thanh Hạ cũng phải ngồi cả ngày trong phòng làm việc.
Điện thoại bất chợt đổ chuông, Tôn Thanh Hạ cầm lên nhìn màn hình, cuộc gọi từ một số điện thoại xa lạ. Số điện thoại Tôn Thanh Hạ đang dùng hiện tại chỉ có vài bạn bè thân thiết cùng người trong nhà biết, xem ra người gọi tới là người quen.
Tối muộn, Tôn Thanh Hạ vẫn chưa về, Diệp Tân trong lòng lo lắng. Nhà họ Tôn vẫn còn Tôn lão gia tử, gia phong nghiêm khắc, bình thường nếu không có việc gì quan trọng, người một nhà rất ít khi ăn bên ngoài, ngoại trừ thỉnh thoảng phải dự tiệc xã giao, luôn báo trước với người trong nhà một tiếng. Hôm nay Tôn Thanh Hạ không báo sẽ không về nhà ăn cơm, Diệp Tân cơm nước xong liền nhịn không được gọi cho hắn.
Diệp Tân không còn cách nào khác, cậu không thuyết phục được cha Tôn, chỉ đành gật đầu đồng ý.
Diệp Tân điếng người, không kịp phản ứng trước lượng thông tin quá lớn từ đối phương, nói vậy những người khác cũng đã biết, nên mới dùng ánh mắt khó tin nhìn cậu. Tôn Thanh Hạ thần thánh thế cơ mà, sao lại dây dưa với một người bình thường như Diệp Tân.
Bấm nút nhận cuộc gọi, hắn không mở lời trước, đối phương cũng ăn ý trầm mặc theo.
Đầu bên kia truyền đến giọng nói lạnh nhạt, mang vài phần cợt nhả: "Bạn cũ, đã lâu không gặp".
Sau khi xuất viện, Diệp Tân lập lại chế độ ăn uống bình thường. Dù cậu sai nhưng trưởng bối trong nhà không hề tỏ vẻ gì, mẹ Tôn còn bảo dì giúp việc hầm canh cho cậu uống, bồi bổ dạ dày bị hư tổn, dốc lòng chăm sóc khiến Diệp Tân phát ngượng, nhưng cũng cực kỳ cảm động, so với trước càng thêm thân thiết với họ hơn.
"Đê mờ đê mờ! Tôi nói chuẩn chưa chuẩn chưa! Sao có chuyện đúng dịp trùng tên trùng họ như thế được!" Cô nàng tên A Mi kích động lớn tiếng.
Diệp Tân đang bị vây giữa trạng thái mơ màng, hóa ra mọi người không.... như cậu nghĩ. Yên tâm được một chút, gương mặt Diệp Tân hơi ửng hồng, phát nhiệt, vì xấu hổ nên chỉ ấp úng qua loa:
Đột nhiên khó chịu trong lòng, cậu không dám đối mặt nhìn mọi người trong phòng, lúng túng quanh co một lúc, dứt khoát đáp: "Đúng vậy".
"Có việc phải giải quyết, muộn chút nữa anh sẽ về".
"Ừ, để đó đi!"
Vẻ mặt phức tạp nhìn Diệp Tân, anh ta nói: "Tiểu Diệp, hôm đó lúc tôi lấy điện thoại của cậu để gọi cho người nhà cậu, thấy lịch sử trò chuyện có tên Tôn Thanh Hạ, trước đó vài ngày cậu nói đã kết thân với một người đàn ông, người đàn ông này là Tôn Thanh Hạ đúng không?"
"À.... được".
Mọi người anh một câu tôi một câu phỏng đoán, thảo luận chuyện của Diệp Tân. Diệp Tân không thể ngăn cản, đỏ mặt mặc bọn họ suy đoán.
Nếu không có ai tới đón, Diệp Tân sẽ ngồi xe bus về nhà, nhưng từ cổng bảo vệ vào nhà còn phải qua một đoạn đường khá dài nên cha Tôn cảm thấy không ổn, mẹ Tôn cũng không nỡ, đề nghị để Diệp Tân tự lái xe đi làm. Cơ mà lại bị Diệp Tân uyển chuyển từ chối.
"Đúng rồi đúng rồi..."
"Tôi cũng muốn!"
"Không có giai thoại tình sử gì đâu, mọi người đừng nói lung tung, tôi....tôi sợ gây ảnh hưởng xấu tới anh ấy".
Ngòi bút trật một đường, Tôn Thanh Hạ nhíu mày, hắn đứng lên đi về phía cửa sổ sát đất, phóng tầm mắt quan sát cả thành phố, từng dãy nhà cao tầng san sát cùng người xe đông đúc như mắc cửi bên dưới, bất giác nghĩ đến chuyện nhiều năm về trước, giọng nói lạnh nhạt phiêu tán theo gió:
.
Lúc rảnh rỗi cậu sẽ cùng Tôn lão gia tử đánh cờ, chẳng qua không còn cố ý nhường ra vẻ thua nữa, ông nội bằng lòng thua, cậu cũng phải vui vẻ thắng, không cần nhân nhượng.
"A! Đúng đúng, là anh ta, nhưng hình như có vẻ trẻ hơn!"
Một cô gái nói: "Hèn chi lần trước nhìn ảnh chụp tôi đã thấy quen quen, giờ nghĩ lại đó không phải là Tôn Thanh Hạ sao?"
"Không nói gì tôi sẽ ngắt máy." Tôn Thanh Hạ lên tiếng trước.
Thanh niên ngồi đối diện Diệp Tân lại hỏi: "Là.... là Tôn Thanh Hạ mà chúng ta đều biết kia?"
"Không ngờ Tôn đại thiếu thích đàn ông!"
Cha Tôn thái độ cứng rắn: "Vậy cũng không sao, thuê thêm tài xế lái xe đưa con đi".
"Không có đâu!" Diệp Tân hơi ngại ngùng, "Anh chú ý về sớm chút, em cúp máy đây".
"Tiểu Tân Tiểu Tân tôi muốn nghe giai thoại tình sử!"
"Diệp Tân?" Giọng nói d�
"Mới một lúc không gặp đã nhớ anh rồi?" Nghe thấy tiếng cười khẽ ở đầu bên kia, hắn liền trêu đùa hỏi.
Không khí xung quanh trầm mặc hai giây rồi lập tức bùng bổ.
Diệp Tân cúi đầu, gật đầu.
...
"Cậu trở về rồi".
.
.
Mọi người trố mắt nhìn nhau.
Cậu ngẩng đầu, nhỏ giọng hỏi người đối diện rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Người đối diện là một thanh niên lớn hơn cậu mấy tuổi, cũng chính anh ta đưa Diệp Tân đến bệnh viện bữa trước.
Trợ lý bên ngoài gõ cửa: "Tân tổng, đây là tư liệu hợp tác mới được sửa lại".
Thứ nhất, cậu cảm thấy không cần thiết. Thứ hai, cậu không biết lái xe.
Rada bát quái của những người xung quanh bắt đầu lên chế độ tự động.
"Ừm.... Sao anh còn chưa về?"
Chờ Tôn Thanh Hạ đáp "Được" xong, Diệp Tân mới ngắt kết nối, ngơ ngơ ngẩn ngẩn đờ người ra. Mới một lúc không gặp cái gì, rõ ràng là cả ngày không gặp mà...
"Thì ra Tiểu Tân đã quen biết anh ta sớm như vậy!"
.
Bình luận