Chương 16: 16
"Lập tức giam lại! Những người khác thì sao?"
Đó là chuyện tình trước tại khi quen biết Lâm Mặc không bao lâu, tính ra An Nguyên này được hắn bao dưỡng hơn một năm. Thực sự không phải Sở Di�
An Nguyên đột nhiên thất sủng, trong lòng oán hận, thông đồng với thuộc hạ của Sở Di�
m đột nhiên từ trong phòng tắm đi ra, khiến cho An Nguyên có chút giật mình, bất quá đi ra cũng rất tốt.
"Ừ, cậu an tâm, chúng tôi chân tay tuyệt đối là sạch sẽ."
"Người đã trói được chưa?"
"Anh an tâm, sẽ không xảy ra chuyện gì. Cậu ta sẽ chỉ biết gọi cho Sở tổng, Sở tổng hiện tại lại đang ở chỗ của tôi, tôi có thể ứng phó được."
m đi vào trong phòng tắm, An Nguyên đột nhiên thay đổi chủ ý. Nếu đã chà đạp Lâm Mặc, vậy thì phải chà đạp ngoan độc một chút. Trừ bỏ cái mạng của Lâm Mặc ra, ngay cả tình cảm của cậu, tự tôn của cậu, An Nguyên cũng muốn chà đạp.
m cũng đã không còn chú ý tới Lâm Mặc nữa.
'Đã trói được người, hiện tại đang chuẩn bị xử lý."
Sau đó hết thảy đều tiến hành vô cùng thuận lợi, trừ bỏ Lâm Mặc không chết ra. Đương nhiên, sống chết của Lâm Mặc đối với An Nguyên mà nói không có bao nhiêu ảnh hưởng, dù sao Sở Di�
"A, như vậy không tốt đi."
m sẽ không nhớ tới có người tên như vậy. Kim chủ đại nhân hồi tưởng lại thật lâu, mới nhớ ra bản thân tựa hồ đã từng bao dưỡng qua một tiểu minh tinh như vậy.
"Anh hiện tại cho cậu ta một cơ hội, để cho cậu ta gọi một cuộc điện thoại."
m gân xanh trên trán như muốn nổ tung, "Cái tên An Nguyên kia sao rồi?"
Lão Ngũ nói chuyện này là do đám thuộc hạ của lão Thất làm, mà chủ mưu chính là An Nguyên.
"Hiện tại đã phái người trông coi."
m phát giác, nghĩ hết mọi cách để đem Thái tử gia hắc đạo dụ dỗ tới chỗ mình. Ở thời điểm Sở Di�
"Đi bắt lại cho tôi, bất luận sống chết." Sở Di�
Buổi sáng thời điểm Sở Di�
Buổi tối hôm đó nam nhân cầm đầu nhận được điện thoại, bên kia đầu dây chính là An Nguyên.
"Nghe... nghe được tiếng gió, chạy."
"Làm lưu loát một chút, đừng lưu lại dấu vết."
Sở Di�
m có bao nhiêu yêu thích đối với người này, mà là có Lâm Mặc, kim chủ đại nhân liền đem đám tiểu tình nhân khác quên sạch sẽ. Thẳng cho tới một năm sau, mới lục tục lại một lần nữa nhớ trở lại.
Nếu lão Ngũ không đề cập tới cái tên An Nguyên này, có thể Sở Di�
m chính là lão Thất, nói bóng nói gió hỏi ra được sự tồn tại của Lâm Mặc. Lâm Mặc khi đang được sủng ái, An Nguyên không hạ thủ được, sau khi cậu thất sủng, lập tức bắt đầu kế hoạch chỉnh chết Lâm Mặc. Đêm hôm đó động thủ, An Nguyên sợ bị Sở Di�
m nghe được toàn bộ chân tướng, thiếu chút nữa lại đi tra tấn vết thương trên cánh tay phải mới vừa chuyển biến khôi phục của mình. Ngũ ca nhìn bộ dáng của lão Đại, trong lòng cấp cho lão Thất một ngọn nến.
"Được được, nghe lời của cậu.'
"Lão Thất đâu?"
Bình luận