Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 12: 12

"Em có muốn ăn gì không?" Phương Mặc mỉm cười.

Hứa Diên cụp mi xuống.

Hứa Diên vô thức cự tuyệt: "Không cần đâu."

Rồi hắn gấp lại chiếc áo khoác vừa bị cởi ra của Hứa Diên, lại cất vào trong tủ, nói: "Cái này để lại cho anh."

Một đường bị hắn kéo đến phòng ngủ, Hứa Diên một câu cũng không nói.

Anh không nghĩ tới sau vài tháng anh lại tới nơi này lần nữa.

Đến cửa nhà Phương Mặc, thời điểm Hứa Diên nhập mật mã, tay anh có chút run.

Sột sột soạt soạt một trận tiếng ồn. Hứa Diên cứng ngắc... Phương Mặc đang cởi y phục của anh.

"Anh tự nấu."

Sau khi hai người tới bệnh viện thoa thuốc, Hứa Diên đỡ Phương Mặc về nhà.

Hứa Diên kinh ngạc.

Hứa Diên giật mình: "Phương Mặc!"

Phương Mặc cách áo sơ mi của anh ôm anh thật chặt, thân thể hắn nóng đến kinh người, thanh âm trầm thấp vừa đủ khiến lòng người như bị siết lại: "Em ra đi dứt khoát như vậy, một món đồ cũng không để lại cho anh."

Đèn trong phòng còn chưa kịp bật, không gian tối đen như mực mang một loại hương vị yên tĩnh.

Hứa Diên có chút bối rối, mò mẫm tìm công tắc điện trên tường, đôi mắt hơi run rẩy.

Hai tay người kia ôm chặt eo anh, lại vùi đầu vào cổ anh, dùng sức hướng phía dưới ngửi ngửi như một gã lưu manh: "Cho anh ôm chút."

Phương Mặc lấy ra một chiếc áo khoác màu xám đen từ trong ngăn tủ, đưa tới cho anh: "Em mặc cái này."

Hứa Diên nghe vậy run lên, hơi hơi giãy dụa: "Vết thương của anh không đau à, dùng lực mạnh như vậy."

Phương Mặc không lên tiếng.

Hứa Diên "Ừ" một tiếng.

Mới vừa vào cửa, Phương Mặc bỗng nhiên đem anh ấn lên tường.

Hứa Diên khàn giọng hỏi: "Anh làm gì vậy?"

Ánh đèn chiếu lên khuôn mặt hắn tạo ra những lớp bóng mờ: "Anh chỉ là cực kỳ vui vẻ, cho nên không kìm lòng được."

Phương Mặc đưa lưng về phía hắn, đóng lại cửa tủ quần áo, nhẹ nói: "Tiểu Diên, anh muốn đem y phục của em lấp đầy chỗ này."

"Không có." Phương Mặc quay đầu, "Anh không cho rằng hôm nay em tới là muốn quay lại với anh."

Đầu Phương Mặc vốn là đang dựa vào vai anh, lúc này Hứa Diên cảm giác được trọng lượng trên vai nhẹ hơn một chút, anh nghe thấy hắn nói: "Mật mã không thay đổi."

Đèn vừa mới sáng lên, Phương Mặc lại cầm tay Hứa Diên lôi kéo anh sải bước vào trong.

Lúc này Hứa Diên mới nhìn hắn, hai mắt đối phương trong suốt rõ ràng, không có một chút giống như giả bộ.

Áo khoác bị cởi bỏ.

Hứa Diên nhìn chằm chằm bóng lưng của hắn nửa ngày, bờ môi giật giật: "Anh sẽ không coi là..."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...