Chương 16: 16
Giấc mộng cổ quốc, Hứa Diên lại như một đứa ngốc, không có chút nào mừng rỡ, ngược lại là thất vọng mất mát.
Cột cao chạm khắc hoa văn, quỳnh lâu ngọc vũ, tựa như lại là một giấc mộng.
Chương 16:
Anh có chút xoắn xuýt hỏi: "Đây là đâu vậy?"
Phương Mặc giúp anh hạ thấp ghế xuống, nhẹ nói: "Em ngủ một chút đi. Huấn luyện lâu như vậy," Hắn đè lên dưới mắt Hứa Diên, "nơi này đều có chút đen rồi."
Gạt người. Nơi đèn đuốc rã rời, cũng không có người nào.
"Đây là trấn nhỏ mô phỏng theo phong cách cổ xưa mới khai phá. Nó đã chính thức mở cửa đón khách, cả cửa hàng cũng đều mở rồi, hôm nay mang em tới đây chơi trước."
Đèn Khổng Minh (1) giăng đầy trời, đong đưa như tinh thần. Tiếng trống thùng thùng, chuông bạc đinh đương, chân ngọc xẹt qua lụa đỏ mà đi, thả xuống hư ảnh ngất ngây.
"Tỉnh rồi sao?" Phương Mặc hỏi.
Còn mơ một giấc mơ.
Hứa Diên bỗng nhiên mở mắt ra, lại trông thấy Phương Mặc mở cửa xe, đang muốn gọi anh.
Phương Mặc xoa bóp mặt anh: "Ngủ đến choáng váng sao?"
Đèn hoa rực rỡ, khắp trời đầy sao. Son phấn bột nước, nhuộm đỏ một đêm xuân tình. Bên tai vang vọng tiếng nói cười vui vẻ, đại khái là một đêm giao thừa.
Đi một hồi lâu, Hứa Diên chậm rãi quay đầu lại.
Trấn nhỏ này cũng không giống với những nơi khác, hương vị cổ xưa, khí tức thương nghiệp cũng không nồng hậu dày đặc, ngược lại là mang dáng dấp lịch sử tới mười phần, rất giống như một phim trường.
Đột nhiên một trận gió lạnh thấu xương, đèn lồng đỏ dập tắt toàn bộ, đèn Khổng Minh cũng nhao nhao rơi xuống, xung quanh đột nhiên biến thành một vùng tăm tối.
Tiếng đàn tranh réo rắt mang tới một cảm xúc xưa cũ. Tiếng đàn có chút nhỏ, Hứa Diên nghe mơ mơ hồ hồ, cũng không biết là đàn cái gì, chỉ cảm thấy rằng rất êm tai.
Phương Mặc bấm mở máy phát nhạc, bắt đầu lái xe.
Xe đi rất ổn, tốc độ cũng không nhanh, Hứa Diên nghe một chút liền thật sự thiếp đi.
"Được." Hứa Diên cũng không từ chối, anh không buồn ngủ, nhưng cũng ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Từ ngữ miêu tả tựa như lời bộc bạch, tự nhiên rơi vào trong tai Hứa Diên.
Hứa Diên có chút mơ màng, mặc hắn giúp mình mở dây an toàn, lại bị hắn lôi kéo xuống xe.
Hứa Diên giờ mới hiểu, đây là hạng mục mà công ty Phương Mặc mới khai phá, thảo nào gần đây trong danh sách phát nhạc của hắn có thêm nhiều bài nhạc cổ phong Trung Quốc.
Anh một thân đồ thể thao dở dở ương ương, lại độc hành trên mười dặm phố dài.
Hứa Diên ngơ ngác, thuận theo phương hướng của hắn nhìn ra ngoài, chỉ thấy một áng đỏ.
Bình luận