Chương 3: 3
Hứa Diên vừa kết thúc một đợt huấn luyện dày đặc, cả thể xác lẫn tinh thần đều bị hành hạ đến kiệt sức. Hứa Tiểu Ấn vẫn đang ở cùng anh, đứa nhỏ cần phải dạy bảo chăm chút, ngoại trừ dạy học, còn phải quan tâm đến sức khoẻ của đứa nhỏ, Hứa Diên mệt đến mệt mỏi.
Ngoài cửa sổ sấm sét nổ vang, ánh sáng ảm đạm chiếu sáng căn phòng, Phương Mặc thất thần một lát, gắt gao nắm chặt ga giường.
Mình đã không giữ được Hứa Diên.
Chấp niệm không phải là tình yêu.
Hứa Diên chỉ cần cười với hắn một cái, trong đầu hắn lập tức coi anh thành một người khác.
Mà Hứa Diên vẫn luôn nhìn hắn mỉm cười.
Hứa Tiểu Ấn chân nhỏ bước tới giơ một đĩa quýt ngọt đã bóc vỏ, con mắt loé sáng long lanh: "Anh ơi, ăn quýt em bóc cho này."
Đáng tiếc Phương Mặc lại không hiểu.
Chạng vạng tối Hứa Diên về đến nhà, mở cửa sổ ra liền thấy bên dưới có một chiếc xe quen thuộc: Maybach đen. Là xe của Phương Mặc.
Hứa Diên mang đĩa đặt lên bàn trà, nói:"Được. Làm xong bài tập thì đi xem TV đi, chưa xong thì phải làm nốt. Anh đi nấu cơm."
Nhớ lại tất cả tình cảnh trước đó, Phương Mặc bối rối nghĩ:
Nếu đúng như vậy thì bây giờ hắn tới đây làm gì?
*
"Gà quay hạt dẻ ạ!"
Phương Mặc thoáng thấy cốc nước trên tủ đầu giường, đưa tay chạm tới, hơi ấm của người kia đã sớm không còn.
Phương Mặc chả khác nào con vịt ngu xuẩn, lắc lư hướng về phía nụ cười dịu dàng ấy, lại "quạc quạc" kêu to, hắn chới với muốn thoát khỏi cơn u mê, như một kẻ bị rơi xuống bãi cát lún (1), ngay trong khoảnh khắc ấy hắn vẫn luôn gọi tên một hình bóng khác.
Một tháng sau.
Phương Mặc bỏ điện thoại sang một bên, vùi đầu mình vào đầu gối.
Một tháng không liên lạc, Hứa Diên vô cùng cảm kích Phương Mặc, hiểu rằng tổng giám đốc Phương cho anh một đường lui, không tìm tới vận động viên bơi lội nghèo kết xác như Hứa Diên rồi trách móc anh "Không biết tốt xấu."
Phương Mặc ngừng lại.
Phương Mặc vội vàng cầm lấy điện thoại bật màn hình, ánh sáng điện thoại trong đêm tối làm mắt hắn đau nhức, ngón tay cũng co lại vì độ lạnh của thân máy.
"Ừm." Hứa Diên quay đầu lại nhận cái đĩa, nhét một miếng quýt vào miệng, hỏi:"Cơm tối em muốn ăn gì?"
Phương Mặc nửa đêm giật mình tỉnh giấc, cả người hắn đầy mồ hôi lạnh, hai tay mò mẫm kiếm tìm bàn tay người bên gối, nhưng lại chạm vào hư không.
Hứa Diên rất kiêu ngạo. Hứa Diên...thực sự đã đi rồi.
Không thể phủ nhận, ban đầu hắn thực sự đã coi Hứa Diên là thế thân của người khác. Con người chính là như vậy, bản thân cố tình gây sự mà lại hoàn toàn không ý thức được chuyện đó.
Bình luận