Chương 24: 24
Lý Cẩn ý thức được tình huống không thích hợp, liền dùng ánh mắt ra hiệu Vân Liệt chờ một chút, quay đầu nói với Cố Tử Ngọc, "Ngươi tìm người hảo hảo điều tra Trương Nhị Căn một chút, tranh thủ bắt người đứng phía sau. Đợi lát nữa ngươi mang theo ít đồ, tự mình đi đến Lý phủ một chuyến, phải có thành ý mới được, chuyện này dù sao cũng là chúng ta đuối lý."
Biên tập: Nguyn
Không giải thích còn tốt, giải thích xong, vành tai Vân Liệt có chút nóng lên khó hiểu, con ngươi hắn càng trở nên thâm thúy, thân hình cao lớn cũng có chút cứng ngắc, hắng giọng một cái, rồi vờ nhưng không có chuyện gì xảy ra mà dời tầm mắt, "Ta vừa lúc đi ngang qua."
(truyện chỉ được đăng duy nhất tại trang dualeotruyen.best: yentieu520)
Khi vừa thấy Vân Liệt, y vốn còn cảm thấy kỳ quái vì sao hắn cũng lên trấn, nhưng nhìn thấy mấy tờ giấy hắn cầm trong tay, mới biết hắn đi là để mua đồ. Sớm biết đã mang hắn cùng đi xe bò rồi, Lý Cẩn trừng mắt nhìn Vân Liệt, trong ánh mắt có chút gì đó thân mật.
Nhìn thấy Vân Liệt đi tới, Lý Cẩn cong cong môi.
Những kẻ khác vì đùa bỡn nữ nhân bên đường, nên đã từng bị Vân Liệt giáo huấn, đều biết nắm đấm của hắn vô cùng đáng sợ, liền lập tức quỳ trên mặt đất. Mấy người nguyên bản còn đang kêu gào, lúc này đều đã cấm khẩu, tên này so với tên kia còn ngoan hơn.
"Ta báo nguyên liệu nấu ăn, ngươi hãy cho người đi chuẩn bị, lát nữa ta sẽ đi qua."
Tác giả: Hắc Tử Trí Tuệ
"Bảo tiêu chuyên chúc?" Vân Liệt hơi sững sờ.
Thấy Cẩn ca nhi quen thuộc với Vân Liệt như vậy, Cố Tử Ngọc không nhịn được nhìn Vân Liệt nhiều hơn một chút.
Chương 24.2 : Có người cầu thân rồi! (2)
Cho là hắn không hiểu ý bảo tiêu là gì, Lý Cẩn giải thích một câu, "Chính là chuyên môn bảo vệ một mình ta."
Chuyển ngữ: Yên Vân
*
Thật ra chính y cũng có thể né đi, thế nhưng mỗi lần nhìn thấy Vân Liệt ra tay, đều cảm thấy cực soái, Lý Cẩn cười cong cong mắt, khá là tự hào, "Động tác của ngươi rất nhanh, không hổ là người thôn Trúc Khê chúng ta, ta cảm thấy ngươi sắp thành bảo tiêu chuyên chúc của ta rồi, mỗi lần ta gặp chuyện ngươi đều có thể nhảy ra cứu ta."
Cũng đâu phải là thật sự đi ngang qua, Vân Liệt có chút buồn bực khó giải thích.
"Đương nhiên không có chuyện gì."
Vân Liệt đi tới trước mặt y, liếc mắt nhìn trên dưới, "Không sao chứ?"
Đáy mắt Lý Cẩn hiện lên một ý cười, không nhịn được cong cong môi, "Ta đương nhiên biết là ngươi vừa lúc đi ngang qua."
"Được, chuyện món ăn mới muốn sắp xếp như thế nào?"
Bình luận