Chương 58: 58
Vân Liệt mặt không biết sắc gật đầu.
Lý Cẩn vẫn muốn gặp hắn một chút để hôn nhẹ hắn, giờ khắc này, rốt cục cũng đã nhìn thấy hắn, trái tim lại ầm ầm ầm nhảy loạn hơn, bỗng dưng có chút hồi hộp.
Vân Liệt gật đầu.
Thấy y đi tới, Vân Liệt liền thu quyền. Hắn rất hay chảy mồ hôi, trên trán cũng thấm một tầng, mồ hôi nhỏ giọt xuống làm ướt cả vạt áo, hắn tiện tay lau lau, động tác lơ đãng ấy khiến nửa gương mặt tuấn mỹ kia càng gợi cảm, khiến người ta không nhịn được mà nuốt nước miếng.
, Quy Vân các cũng phải đến xem xem nữa."
Thấy đôi mắt Vân Liệt nhìn mình chằm chằm, Lý Cẩn giả vờ trấn định nháy mắt mấy cái, "Trên mặt ta có hoa hay sao?"
nhìn hơn!"
Vân Liệt hạ mắt nhìn y, thân thể đột nhiên nghiêng về phía trước, cách y càng lúc càng gần, "Ngươi so với hoa d�
Trái tim nhỏ của Lý Cẩn nháy mắt run bắn lên, cho là hắn lần này muốn hôn nhẹ, hai má Lý Cẩn đột nhiên nóng lên, nói năng lộn xộn, "Ngày hôm nay phải ra ngoài, chớ hôn, vạn nhất lại cắn rách môi ngươi thì làm sao bây giờ. Phải đi lên trấn một chuyến mới được, ngày hôm nay có rất nhiều chuyện, vốn là dự định cách hai ngày liền đi lấy đồng miếng, giờ đã chậm tr�
Đáy lòng Lý Cẩn bỗng dưng nổi lên một chút mất mát. Không biết có phải do buổi tối quá tưởng niệm hay không, mà lúc nhìn thấy Vân Liệt, Lý Cẩn chỉ cảm thấy vừa lúng túng vừa biệt nữu*, trái tim cũng ầm ầm ầm nhảy loạn, luôn cảm thấy ngay cả nói chuyện cũng không được. Người ta một lần mang thai khờ ba năm*, y còn chưa đường hoàng nói chuyện luyến ái đã bắt đầu dại rồi.
Có chút ngơ ngơ.
Nhiếp Chi Hằng hiện tại thà rằng bị đói chứ không muốn ăn lại thức ăn gì đó hắn làm nữa.
Thân hình hắn cao lớn, khi kề sát vào như thế, cả người liền hoàn toàn bao phủ Lý Cẩn. Tim Lý Cẩn theo từng động tác của hắn đột nhiên nâng lên, còn tưởng rằng hắn muốn đến gần hôn nhẹ mình, tim liền mất khống chế bắt đầu nhảy lên, dồn dập đến mức căn bản không nghe rõ hắn nói gì.
Y hắng giọng một cái, cố tìm đề tài, muốn đánh vỡ bầu không khí lúng túng này, "Ngươi không phải muốn cùng ta lên trấn sao? Nếu miệng không sao rồi, vậy thì hôm nay đi thôi, chuyện xây nhà ở không thể kéo dài được nữa, phải nhanh một chút tìm người xây lại."
Thế nhưng Vân Liệt chỉ là đưa tay vén sợi tóc trên trán y một chút.
Vì học được thêm vài món ăn, nên Vân Liệt bảo Nhiếp Chi Hằng đi ra ngoài mua rất nhiều đồ ăn, mấy ngày nay hắn luôn thử xào rau, hương vị ngon đến nỗi làm cho Nhiếp Chi Hằng ăn miếng nào ói miếng đó.
Nhận ra được y quan tâm, đáy mắt Vân Liệt chợt lóe một ý cười. Hắn duỗi tay nắm lấy vai Cẩn ca nhi, hạ mắt nhìn y, ánh mắt giết người, quả thực làm cho người ta chịu không nổi.
Chương 58: Quả thực sợ hãi!
Vân Liệt đành phải tự mình ăn.
Ánh mắt Lý Cẩn lóe lên, "Trước tiên cùng chạy bộ đi? Ăn xong điểm tâm lại đi lên trấn." Nhắc đến ăn cơm, Lý Cẩn đột nhiên nói, "Ngươi mấy ngày nay có ăn đồ ăn ngon không?"
Trên môi Vân Liệt đã kết mài, cũng đã mất dấu răng. Khi đến gần, phát hiện đã không nhìn thấy vết cắn, Cẩn ca nhi mới thở ra một hơi.
Bình luận