Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 12: 12

Uông Thịnh rút tiếp một tờ giấy ướt, không dùng cho mình mà nghiêng người lau thằng nhỏ đã nhũn xuống của Thi Hạ Dương.

"Cậu có ý gì? Chê tôi bẩn à?". Thi Hạ Dương tức điên lên, định giơ tay sang quẹt vào tay Uông Thịnh trả thù.

"Có muốn thử làm thật không?". Uông Thịnh hỏi. "Cuối tuần này đến nhà tôi đi".

Thi Hạ Dương nghĩ: Đụ má, còn chơi được như thế nữa cơ à?

Động tác của Thi Hạ Dương dần chậm lại, cậu vờ như đang ngắm nghía tay mình, nhưng thực ra là đang trộm nhìn Uông Thịnh.

Giây phút Uông Thịnh nói câu "Cảm ơn bé cưng" kia, ý thức của Thi Hạ Dương mới dần dần quay lại.

Uông Thịnh nhìn cậu, túm vạt áo Thi Hạ Dương lau tay.

Vẻ mặt Uông Thịnh bình tĩnh vô cùng, hắn lui lại tựa lưng vào ghế mình, nhìn bàn tay vẫn còn dính tinh dịch của Thi Hạ Dương.

Nhưng gì thì gì, lúc bị liếm ngón tay trái tim cậu vẫn run bần bật, như có ai cầm cọng lông vũ quẹt qua quy đầu.

Ryal's note: Lẽ ra theo lịch thì hôm nay sẽ có 3 chương KMX, cơ mà tui có việc bận đột xuất nên đành cáo lỗi với mọi người vậy.

Lố quá, Thi Hạ Dương không thích.

Kết quả là bị người kia túm lấy tay.

Người nằm dưới vẫn cao giọng rên rỉ, mà kẻ nằm trên thi thoảng lại cảm thán: "Oh, fuck!".

Thi Hạ Dương lắc đầu.

"Cậu thấy tôi có chê cậu bẩn không nào?".

"Có gì thì nói đi". Uông Thịnh lau sạch sẽ cho cậu rồi nhét thứ mềm nhũn kia vào chiếc quần lót in hình siêu nhân cực kì sống động, rồi lại kéo khóa quần, cài nút giúp cậu.

Thực ra cậu biết ở đây chẳng có ai theo dõi từ lâu rồi, một quán net bé tí rách nát thế này, có cái camera lắp trước cửa mà cả năm nay đã mở ra đâu.

Uông Thịnh cười, tiếng cười ấy khiến Thi Hạ Dương suýt cứng lên lần nữa.

Uông Thịnh hỏi cậu: "Có khăn giấy không?".

Hắn tựa người vào cửa sổ, đôi mắt sâu xa.

Cậu quay đầu, nhìn thoáng qua Uông Thịnh.

Uông Thịnh khẽ cười, nhìn cậu: "Không biết, chưa nghĩ đến".

Uông Thịnh nhìn cậu với khuôn mặt bình thản, rồi lè lưỡi liếm từng ngón tay dưới ánh mắt khiếp sợ của cậu, lại từ ngón tay chuyển qua lòng bàn tay, liếm sạch chỗ dịch trắng nhớp dính trên tay Thi Hạ Dương.

Thi Hạ Dương nuốt nước bọt, cậu thấy mình sắp chết mất thôi.

phép nói vậy, rồi lại với tay xuống cặp sách mình, lôi một gói khăn ướt bên trong ra.

Thi Hạ Dương trợn trắng mắt.

Đến lúc phản ứng lạ, Thi Hạ Dương mới chửi: "Đụ má cậu khinh tôi đấy à?".

Thi Hạ Dương thấy tính ra thì Uông Thịnh vẫn còn có lương tâm, không phải kiểu sướng rồi bỏ kệ cậu.

Đụ má mình vừa làm gì ấy nhở?

Tai trái cậu vẫn còn đeo tai nghe, hai kẻ trong video cũng chưa xong việc.

Cậu chậm rãi nhìn sang người trước mặt, rồi nói: "Cái đụ mẹ".

Cậu trơ mắt nhìn - trong những giây cuối cùng, thứ to lớn kia rút ra từ trong cặp mông đỏ bừng, sau đó từng dòng dịch trắng bắn lên mặt người đối diện.

Uông Thịnh sửa sang cho cả hai người, cài chỉn chu đến tận chiếc cúc cao nhất.

"Cậu lại định làm gì?".

Trong tai nghe, hai di�

Thi Hạ Dương bất mãn: "Cậu có còn gì? Sao phải dùng áo tôi lau tay? Bệnh à?".

"Cảm ơn". Uông Thịnh lau tay xong thì l�

Cậu thích người ít nói, giọng trầm, đến lúc mấu chốt khẽ thì thầm bên tai một tiếng là có thể câu hồn cậu đi mất.

Thi Hạ Dương rụt tay về, giật một tờ khăn ướt của Uông Thịnh, vừa lau tay vừa độp lại: "Nhưng tôi chê, tay tôi dính toàn nước miếng cậu".

"Thế không sợ tôi tố cáo cậu à?". Thi Hạ Dương hỏi. "Lỡ, tôi, tôi không phải loại đó thì sao?".

Thi Hạ Dương rất nghi Uông Thịnh đã lén tìm người chỉ dạy.

Thi Hạ Dương chẳng dám nói, cậu chỉ thấy tên Uông Thịnh này là cao thủ thâm tàng bất lộ.

n viên kia đột nhiên bắt đầu rên rỉ cao vút. Thi Hạ Dương nhìn sang máy tính, gã đang nằm bị thúc mạnh tới nỗi điên đảo tâm hồn, tiếng da thịt vỗ vào nhau bành bạch.

Mặt trời ngoài kia đã sắp lặn, cửa sổ mở toang, từng cơn gió khô mát thổi vào.

Cậu đỏ mặt cúi đầu lau tay, bên tai vẫn đầy những tiếng rên rỉ.

Chẳng phải tên oắt này mới có mười bảy thôi ư? Sao cười mà cũng gợi cảm thế?

Edit: Ryal

Thi Hạ Dương ngơ ngác.

Hắn vứt hết giấy ướt vào thùng rác, rồi xoay người mở cửa sổ.

Cậu bắt đầu cảm nhận được sự dính dớp trong lòng bàn tay, lồng ngực nóng rẫy đang áp sát vào mình, mùi hương kì quái tràn khắp cả căn phòng, và tiếng quạt trần ù ù không dứt.

"Tay tôi ướt". Uông Thịnh đáp. "Toàn hàng của cậu bắn ra đấy".

Tờ giấy ướt chạm vào nơi ấy, nhẹ nhàng và cẩn thận, trông có vẻ khá dịu dàng.

Thi Hạ Dương hỏi: "Cậu không sợ có người theo dõi à?".

Bắn xong cái là tên nhãi này mềm oặt xuống, trông vừa đáng yêu lại vừa đáng thương, khiến hắn chỉ muốn bắt nạt mãi không thôi.

Uông Thịnh nhìn bên ngoài, bình tĩnh nói: "Lúc cậu ra ngoài, tôi đã kiểm tra khắp căn phòng này rồi".

Đầu tiên hắn lau phần lông không quá rậm rạp, nhưng lúc dính tinh dịch thì trông đúng dâm cực kì.

Đụ má tên này bị gì vậy?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...