Chương 17: 17
Thi Hạ Dương bĩu môi trả điện thoại về cho mẹ.
"Tôi chả phải cái loại ấy đâu". Bề ngoài thì mạnh miệng, mà trong lòng hơi run run.
Thi Hạ Dương giật nảy mình, đúng là cậu suýt quên.
Cậu nhắm mắt, để mặc bàn tay Uông Thịnh với vào áo mình, để ngón tay hắn nhéo đầu ngực mình.
Hai người ngồi cách nhau cả quãng dọc đường đi, chẳng ai nói gì, đứa nào cũng mang ý xấu.
Cậu lại nhìn đồng hồ — mười giờ đúng.
Thi Hạ Dương bước theo sau: "Đi đâu cơ?".
Thi Hạ Dương bước vào theo hắn, hỏi: "Nhà cậu không có người à?".
Uông Thịnh mặc quần jean và áo thun trắng, đứng thẳng lưng ngay góc đường kia, là kiểu trai đẹp trẻ măng điển hình.
Nhưng cái đồ Thi Hạ Dương này trước giờ có lúc nào nhớ được lâu đâu, nửa đêm cậu nằm mơ, mơ thấy mình và Uông Thịnh trần truồng làm càn ngay giữa lớp học, còn bị camera quay lại nữa chứ.
"Tôi đang ở ngoài khu nhà cậu đây này". Uông Thịnh nói. "Tôi biết cậu chắc chắn sẽ không đi mà".
Uông Thịnh đã lột sạch Thi Hạ Dương trong đầu mình mấy lần, thậm chí hắn còn liếc cậu qua khóe mắt chẳng biết bao lâu, ngắm nghía nơi đầu ngực lồ lộ sau cổ áo rộng thùng thình.
Chết người thật.
Cuối tuần, cả hai đều không mặc đồng phục.
Hai người đến nhà Uông Thịnh. Nhà hắn nằm trong một tiểu khu bình thường, là kiểu căn hộ hai người cũng bình thường nốt.
Giọng mẹ cậu vang lên từ dưới lầu: "Lớp trưởng lớp mày gọi điện này!".
Cậu tắt điện thoại, lén lút đi vào vệ sinh.
Uông Thịnh treo chìa khóa cửa lên giá, đưa dép lê cho Thi Hạ Dương.
"Ba tôi đi làm rồi".
Sáng sớm Thi Hạ Dương trợn mắt nhìn trần nhà, mò tay xuống háng, "chào cờ" rồi.
"Mười giờ sáng thứ bảy, gặp nhau ở quán KFC cạnh cổng trường".
"Tôi còn tưởng cậu không dám ra cơ". Mặt Uông Thịnh chẳng có biểu cảm gì, ánh mắt dừng lại đôi môi khẽ hé của người kia.
"Đệt, cậu nhẹ tay thôi!".
"Còn mẹ cậu đâu?".
"Dương Dương ơi!".
Thi Hạ Dương lại trái ngược hoàn toàn, cậu xỏ đại một cái quần đùi rộng, mặc áo cũng qua loa, ai không biết còn tưởng cậu định đi chơi bóng.
"Thế thì chuẩn bị nhanh lên, tôi đợi". Uông Thịnh đáp. "Nhanh nhé, đừng lãng phí thời gian đấy".
Thi Hạ Dương hơi bối rối, cậu chẳng biết mình và Uông Thịnh thế nào nữa đây.
Thi Hạ Dương hít sâu một hơi, thoải mái đến mức dùng cả hai chân kẹp chặt đầu Uông Thịnh.
Cậu hơi mê mẩn cái cảm giác làm bừa này, vừa kích thích vừa mới lạ, nhưng lúc làm thật thì lại thấy lo lo.
Thi Hạ Dương trợn to mắt, sống lưng như bị điện giật, mồ hôi lạnh túa ra khắp người.
"Ưm!". Thi Hạ Dương kêu hừ hừ, hừ xong lại thấy chẳng cần thiết – giãy giụa mà làm chi, vốn mình tới đây để làm chuyện này mà.
Thi Hạ Dương bước khỏi nhà, lon ton chạy ra cổng khu.
Nụ hôn của Uông Thịnh dần hạ thấp xuống. Hắn mút mạnh nơi cằm và hầu kết cậu, mút hai đầu ngực đã dựng thẳng, cuối cùng ngậm lấy thằng em đã hơi cương cứng mà chẳng hề do dự.
Cậu đột nhiên nhớ lại lời Uông Thịnh ngày hôm ấy: Nếu cậu không tới thì tôi sẽ gọi cho mẹ cậu, rồi đến thẳng nhà cậu đón cậu luôn.
"Nhà tôi".
Cậu hơi nhíu mày, chưa kịp hoảng là thân dưới đã lành lạnh, cả chiếc quần đùi rộng thùng thình lẫn quần lót đều bị lột xuống. Ngay sau đó, môi lưỡi Uông Thịnh rời khỏi khoang miệng cậu, Thi Hạ Dương đuổi theo, nhưng không ngờ người kia lại né đi không định hôn môi với cậu nữa.
Cái tên này đúng là nói được thì làm được!
Cậu vừa cầm điện thoại định gọi cho đại cha thì đột nhiên một âm thanh nổ tung trong đầu.
"Con đi học bù". Cậu nói. "Thầy bảo lớp trưởng kèm riêng cho con".
"Đi thôi". Uông Thịnh xoay người, vẫy một chiếc taxi.
Còn Thi Hạ Dương quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, tim đập thình thịch, chẳng biết sắp tới mình sẽ đối mặt với điều gì.
Cậu vừa hồi tưởng vừa tuốt thêm nháy nữa, suýt thì hỏng cả người.
Trong lúc tắm rửa, Thi Hạ Dương lại nghĩ: Còn trẻ thì không được phóng túng quá, không cao lên được.
Edit: Ryal
Thi Hạ Dương xì một tiếng tỏ vẻ khinh thường: "Ai sợ chứ, chẳng qua tôi đến muộn thôi".
Thi Hạ Dương nghĩ: Tên Uông Thịnh này đúng là chết người.
Nói xong, hắn quyết đoán cúp máy.
Thi Hạ Dương chạy như bay xuống lầu, cầm điện thoại trong tay mẹ rồi trốn sang một góc thật xa, mới hỏi: "Cậu điên à?".
"Không biết".
Thi Hạ Dương bị đẩy ngã xuống một chiếc giường đôi chẳng lớn lắm, ót đập thẳng xuống đầu giường, chỉ kịp chửi một câu đã bị lớp trưởng đột nhiên bộc phát thú tính ngậm môi.
Thi Hạ Dương ăn sáng rồi nhìn đồng hồ, chuẩn bị đi chơi.
Thi Hạ Dương vừa đổi giày xong đã bị người ta túm tay kéo lại, chưa kịp phản ứng đã bị lôi vào phòng ngủ.
Vì vậy cậu bắt đầu hưởng thụ.
Cái vụ "chào cờ" này đúng là hết sức bình thường. Lúc trước cậu chẳng thèm để ý, nhưng hôm nay hơi sờ sờ lại nhớ về giấc mộng xuân kia – trong mơ, cậu nhoài người trên cửa sổ lớp học, cả nửa thân mình tắm trong nắng vàng, mông bị Uông Thịnh đánh cho đỏ bừng như đít khỉ.
"Đệt". Thi Hạ Dương nói. "Lớp trưởng trâu bò thật đấy!".
Mẹ cậu xua xua tay: "Đi đi, mẹ đánh mạt chược cả đêm nên giờ ngủ bù, mày cứ về càng muộn càng tốt, đừng có phiền đến mẹ".
Bình luận