Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 49: 49

Yêu hay không yêu, cái chuyện này do một cậu trai mới mười bảy mười tám tuổi nói ra thì nghe vừa trịnh trọng lại hơi ấu trĩ.

"Cậu không biết xấu hổ trước mà". Uông Thịnh dùng tay đùa bỡn thằng em đã mềm xuống của Thi Hạ Dương, cười. "Có cần tôi đếm hộ xem cậu gọi chồng tổng cộng bao nhiêu lần rồi không?".

"Tôi đang nghĩ xem sao vận may cậu lại tốt thế". Thi Hạ Dương hừ hừ nói. "Ăn may mà đứng đầu khối, rồi lại ăn may mà được ngủ với một người đẹp trai ngời ngời như tôi, cậu đào đâu ra nhỉ?".

Ryal's note: Hai đứa này dù sao vẫn còn là học sinh... Nên cách xưng hô em – anh với tôi – em chỉ xuất hiện khi chúng nó sờ tới vụ vợ vợ chồng chồng thôi nha. Yên tâm là đến ngoại truyện lúc chúng nó lên đại học thì tui sẽ giữ kiểu xưng hô đó =)))

Thi Hạ Dương có thể nghe thấy tiếng tim Uông Thịnh đập, và trái tim cậu cũng loạn nhịp theo.

Uông Thịnh chỉ nhìn cậu mà cười, nghe lời nói hươu nói vượn cũng chẳng bực.

Thằng này bảo nó yêu mình ấy à?

Thi Hạ Dương nâng mắt lên nhìn một chốc, hắn lại hỏi: "Nghĩ gì đấy?".

"Toàn ăn may thôi". Uông Thịnh ôm cậu, ngón tay đùa bỡn mấy cọng lông ướt nhẹp. "Vận may tốt".

Câu nói này lọt vào tai Uông Thịnh lại mang theo chút ngọt ngào, cậu đang ghen đấy ư?

Ai chẳng biết đây là lời vô nghĩa, nhưng Thi Hạ Dương vẫn phối hợp với hắn.

Thi Hạ Dương bĩu môi cười, khóe mắt mang vẻ quyến rũ yêu kiều.

Nói xong cậu ôm lấy hắn, dụi mặt vào lòng hắn.

"Cậu đúng là không biết xấu hổ...". Hoàn hồn lại rồi, cậu mới bắt đầu cợt nhả. "Gọi ai là vợ đấy?".

Đôi mắt cậu lấp lánh, không dám nhìn người ta mà lại quay sang liếm đầu ngực Uông Thịnh: "Được, thế để tôi cố cọ một chốc".

Uông Thịnh không đáp, chỉ cúi xuống hôn cậu.

"Chắc là chắc thế nào?". Thi Hạ Dương nhăn mày. "Đệch, biết ngay cậu bị người ta chiếm hời từ lâu rồi mà, tôi chỉ là kẻ chậm chân".

Nhưng trong thời đại người trưởng thành ngày càng không dám nói lời yêu, đám trẻ con chưa trải sự đời đâm ra lại coi trọng việc ấy hơn nhiều.

Thi Hạ Dương ngẩn ra, nhóc con vốn chẳng biết xấu hổ mà giờ lại thấy ngượng ngùng.

"Thế thì thôi! Né nhau xa xa ra!". Thi Hạ Dương cố ý quậy lên, vờ như muốn đẩy hắn ra. "Tôi đã chẳng may mắn được bao nhiêu từ bé rồi, không cho cậu đào nữa".

Edit: Ryal

"Tôi có gọi đâu, toàn là cậu gặp ảo giác đấy chứ".

Cậu hốt hoảng nhớ lại lúc tuôn trào, đột nhiên cơn ù tai bay đi đâu mất, lại nghe được thật rõ câu nói của Uông Thịnh.

"... Này Uông Thịnh, sao cậu phiền quá vậy?". Thi Hạ Dương trừng mắt. "Ai hỏi cậu cái này?".

Uông Thịnh bật cười, không nhịn nổi mà hôn cậu một cái. "Đào từ chỗ cậu ra đấy".

Thi Hạ Dương biếng nhác nằm ườn ra đó, mềm oặt mà dính dính nhão nhão, hưởng thụ những lần vuốt ve và cái hôn dịu dàng mềm nhẹ như đang an ủi của Uông Thịnh.

"Thật à?". Cậu đặt tay trên eo Uông Thịnh.

Uông Thịnh bật cười: "Thế cậu hỏi cái nào? Tôi không hiểu".

"Chắc là rồi?".

Sau một hồi kịch liệt, bao giờ họ cũng kết thúc theo kiểu dịu dàng ấm áp. Lúc đầu Thi Hạ Dương không quen kiểu thân mật mờ ám thế này, nhưng rồi cậu phát hiện mình ngày càng không chống cự nổi những khoảnh khắc kề cận ấy.

Cậu hỏi: "Cậu vừa nói gì đấy?".

"Để tôi chia cho cậu một chút là được". Uông Thịnh nâng đôi chân dài, quấn người ta vào lòng. "Cậu cọ nhiều vào, cọ cho lây dính cả vận may luôn đi".

Thi Hạ Dương hơi nhăn mày: Đúng là làm phản rồi!

Thi Hạ Dương hoảng hốt tựa vào ngực Uông Thịnh, thấy tai mình như ù cả đi.

"Lạ thật, cậu là học sinh xuất sắc cơ mà? Sao đọc hiểu kém thế?".

Bao nhiêu người sống cả đời cũng chẳng biết "yêu" là gì, huống chi một cậu trai trẻ chưa bao giờ thực sự ngẩng đầu nhìn thế giới.

Hai người cứ nằm trên giường sờ qua sờ lại, dinh dính, Thi Hạ Dương hỏi: "Có ai sờ vào hàng của cậu bao giờ chưa đấy?".

"Thật". Hắn nói. "Cái gì tôi cũng cho cậu hết".

"Chắc là ba tôi từng sờ lúc tôi còn bé tí". Hắn nói. "Cả ông bà nội tôi nữa".

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...