Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 52: 52

Dĩ nhiên cũng chẳng ai coi mấy lời cậu đùa giỡn là thật, theo cách nói của cô nữ sinh ngồi trước ấy thì sẽ là: "Thi Hạ Dương làm gì có trái tim".

Vài giây sau, bạn cùng bàn hắn hỏi: "Sao cậu biết nó có học công thức?".

Lúc trước Thi Hạ Dương có tim không thì chẳng ai biết được, giờ thì có rồi, cả quả tim của cậu là dành để tìm cách trêu chọc lớp trưởng kia kìa.

Nói là bình tĩnh thế thôi, chứ Uông Thịnh phải kéo cái cặp sách ra ngoài che thân dưới lại.

Giờ chỉ cần một đòn cuối cùng nữa thôi.

Uông Thịnh chẳng thèm ngẩng đầu lên.

Nghe đến chữ thư tình là mọi người xung quanh hăng hái cả lên.

Thi Hạ Dương thường ngày chẳng đứng đắn chút nào, thích đùa giỡn linh tinh, mấy bạn nữ xinh đẹp trong lớp đều là "vợ" trong miệng cậu cả.

Cuối cùng Uông Thịnh không chịu nổi nữa, sao nhãi con này lắm mồm vậy?

"Ầy, có phải thư gửi cậu đâu!". Thi Hạ Dương đứng dậy, nhét tờ giấy vào sách bài tập toán của Uông Thịnh. "Lớp trưởng này, người ta tốn bao nhiêu công viết thư tình cho cậu đấy, nhớ đọc nhé chứ không bạn buồn".

"Thầy dạy lí bảo hết tiết cậu xuống văn phòng". Hắn nói. "Đừng quên đấy".

Uông Thịnh biết mình lại bị nhãi con này chơi xỏ rồi, chỉ trừng mắt nhìn cậu chứ không đáp.

"Thi Hạ Dương!".

Cậu lại ngả người ra trước: "Cậu thử nói xem tôi đã học những gì nào, giải được hẳn toán cấp hai cơ mà".

"Hở?".

Xung quanh tĩnh lặng.

Thi Hạ Dương ngồi cuối phòng học, duỗi dài cả cổ ra mà quan sát hắn từng li từng tí, hả hê vô cùng.

Dường như cuối cùng Thi Hạ Dương cũng tìm được cơ hội nói chuyện với hắn. Cậu xoay người lại, lảm nhảm: "Lớp trưởng ơi, hết tiết rồi mà cậu vẫn học tiếp, không thấy mệt à?".

Uông Thịnh siết chặt cây bút trong tay, xụ mặt nâng mắt.

"Cậu học gì đó? Dạy tôi với". Thi Hạ Dương ôm lưng ghế, tựa cằm giữa hai tay, trông lại ngoan ngoãn bất ngờ.

"A đúng rồi, lúc sáng có bạn nữ nào đó nhờ tôi đưa cái này cho cậu, suýt thì quên". Thi Hạ Dương lại móc một bức thư ra từ trong túi quần, giơ ra cho Uông Thịnh. "Hình như thư tình đấy!".

Thậm chí Uông Thịnh còn chẳng dám đọc hết lá thư ấy nữa. Hắn gấp gọn tờ giấy, người ngoài nhìn vào chẳng thấy chút rung động gì.

Cậu nói xong thì thổi phù vào tai hắn một cái, rồi lại chạy ra cuối lớp gọi đám bạn chơi cờ ca rô.

Cậu ngồi ở chỗ Uông Thịnh ngẩng lên là thấy được, vừa nói vừa cười với một nữ sinh, thi thoảng rảnh rỗi là lại lơ đãng liếc sang phía hắn.

Đang trò chuyện hăng say, Thi Hạ Dương lại quay đầu hỏi: "Lớp trưởng này, cậu thấy tôi nói đúng không?".

Vốn cuộc sống cấp ba đã nhạt nhẽo rồi, có chuyện hay thì phải cùng hóng chứ.

Uông Thịnh đột nhiên lớn tiếng gọi, khiến tất cả mọi người quay sang nhìn hai đứa.

Thi Hạ Dương cười: "Lớp trưởng dữ quá!".

Uông Thịnh lạnh mặt nhìn sách bài tập toán, lưỡi liếm mạnh hàm răng.

Thi Hạ Dương cũng cười: "Đúng đó, sao cậu biết tôi có học công thức?".

Thi Hạ Dương bước qua chỗ hắn. Cậu lại chỉ cài hai cái cúc, điệu bộ cà lơ phất phơ, chẳng trêu Uông Thịnh mà lại ngồi xuống cạnh nữ sinh trước bàn hắn.

Uông Thịnh thoáng liếc khoảng cách giữa cậu và cô nàng kia, quyết định không đáp.

Edit: Ryal

"Cậu không hiểu đâu". Hắn nói. "Mấy cái công thức cậu đã học chỉ đủ làm đề cấp hai thôi".

"Đọc đi đọc đi!". Bạn cùng bàn nhổm dậy. "Ai viết đấy? Xinh không?".

Chẳng giống tên nhóc quậy phá nhất lớp gì cả.

Lá thư ấy bị nhét vào túi quần, sau đó người nhận tiếp tục bình tĩnh nghe giảng.

Cậu ta duỗi tay muốn cướp lá thư, nhưng lại bị Thi Hạ Dương né mất.

Tiếng chuông hết tiết reo vang, Uông Thịnh vẫn ngồi bất động tại chỗ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...