Chương 61: 61
Một tay Uông Thịnh cạ vào khe mông cậu qua quần lót, một tay vỗ nhẹ mái tóc người kia, hắn nhìn tên nhãi này bận rộn với thằng em nhà mình mà lòng căng căng.
Trong những ảo tưởng ấy, Thi Hạ Dương bị hắn chịch từng chỗ một khắp người, ngay cả ngón tay và kẽ chân cũng dính toàn tinh dịch.
Nhưng chẳng ngờ Thi Hạ Dương còn dâm hơn những ảo tưởng dâm loạn ấy nhiều.
Thi Hạ Dương nghĩ cái tên Uông Thịnh này chắc chắn sẽ không chịu nổi chút trêu chọc, vậy thì trước tiên cứ cho hắn sướng đã – khẩu giao xong thì bắt hắn làm mình thoải mái, cũng đâu mất gì.
Đúng là thiếu chịch thật.
Uông Thịnh cụp mắt: "Đừng ngừng".
Uông Thịnh luồn tay vào lưng quần cậu, cọ ngón tay vào khe mông.
Thi Hạ Dương cười, lại càng nhổ ra ngậm vào nhanh hơn.
Thực ra ăn no rồi làm tình thì không tốt lắm, Thi Hạ Dương ngậm thứ đó vào họng mà suýt nôn, nhưng thà buồn nôn còn hơn ngồi học.
Edit: Ryal
Uông Thịnh vẫn tự khống chế bản thân rất tốt.
Thi Hạ Dương thấy có trêu sao cũng vô dụng, bèn nảy ra ý xấu.
Thi Hạ Dương khẽ giật mình, rồi chậc lưỡi cười: "Sao phiền phức thế! Đúng là dâm phát hoảng!".
Uông Thịnh nhíu mày, cúi xuống hôn một cái: "Không chua [1], ngọt mà".
�, nghĩa là mỏi hoặc chua. Thi Hạ Dương dùng theo nghĩa thứ nhất, Uông Thịnh trêu lại bằng nghĩa thứ hai.
Chú thích:
Chẳng phải Thi Hạ Dương muốn tính toán thiệt hơn với hắn hay sao?
Thi Hạ Dương ngớ ra: "Cậu không chịch tôi à?".
Thế là Thi Hạ Dương ngoan ngoãn cúi đầu, tiếp tục sự nghiệp BJ.
Uông Thịnh cười: "Tiếp tục đi".
Chắc tên nhãi này là quỷ dâm giáng trần thật, chẳng yên được khắc nào.
Có lẽ khi trước Thi Hạ Dương không chú ý đến hắn và cũng chẳng ngờ một ngày kia sẽ dây dưa với hắn như thế này, nhưng từ khi hai người dùng dằng bên nhau, tình cảm của cậu với Uông Thịnh mọc nhanh như măng non lúc xuân về.
Hắn rất thích Thi Hạ Dương, còn thích hơn mình tưởng nhiều.
"Thiếu chịch à?".
Thi Hạ Dương mút ra mút vào một hồi lâu mà Uông Thịnh mãi chưa bắn, cậu mệt rồi, ngẩng đầu nhìn hắn như đang phàn nàn.
Vậy thì phải cho cậu biết, muốn tính toán thiệt hơn thì cũng phải tìm đúng người.
Uông Thịnh chịu được việc cậu tuốt cho mình chứ sao nhịn nổi với cái trò khẩu giao, huống chi Thi Hạ Dương còn vừa liếm vừa nâng mắt nhìn hắn.
Thi Hạ Dương cầm phần gốc, miệng mút mạnh.
Uông Thịnh ngả người ra sau tựa vào thành ghế, yên tâm hưởng thụ.
"Cậu nhanh lên tí không được à?". Thi Hạ Dương lấy tay nắn quy đầu ướt nhẹp. "Miệng tôi mỏi lắm rồi".
Nhưng dù sao Uông Thịnh cũng là Uông Thịnh, dù bây giờ Thi Hạ Dương có móc hàng hắn ra tuốt thì hắn vẫn ngồi sừng sững được nhé.
Cậu đột nhiên móc dương vật Uông Thịnh ra, chẳng đợi hắn kịp phản ứng lại đã đột ngột cúi đầu ngậm lấy.
Không có tự chủ thì sao làm học sinh xuất sắc được?
Hôm nay cậu khiến hắn rung động mãnh liệt, dù từ đầu đến cuối nhóc con này chưa hề nói một câu tỏ tình nào đúng nghĩa... Nhưng cái kiểu thẳng như ruột ngựa của Thi Hạ Dương gì có gì cũng viết hết lên mặt, viết nơi đáy mắt, thể hiện rõ qua từng hành động.
Chỉ là đồ ngốc này không nói.
Thế thì tôi chịch cậu!
Nhưng lần này lòng hắn lại rung động – Uông Thịnh đổi ý rồi.
Lúc trước Uông Thịnh cứ nghĩ dục vọng của mình mạnh lắm rồi, gần như tối nào cũng phải nghĩ về Thi Hạ Dương trước khi ngủ.
Chẳng phải cậu không chịch tôi à?
[1] Ở đây Thi Hạ Dương và Uông Thịnh dùng cùng một từ �
Mấy chuyện dâm dục thì ít nhiều gì Thi Hạ Dương cũng tự học thành tài.
Thi Hạ Dương bị hắn ấn xuống bàn học, được một lúc là bắt đầu láo nháo – tay sờ đùi người ta, sờ tới sờ lui, mò xuống tận thân dưới.
Uông Thịnh rủ mắt nhìn cậu, lúc nào cũng thế, hắn bao giờ cũng biết điều mà thỏa mãn tên nhóc này.
Bình luận