Chương 70: 70
Uông Thịnh cười: "Vâng, con biết rồi".
Từ tiểu học Uông Thịnh đã bắt đầu tự đi tự về, cực kì độc lập, thậm chí còn thường mua đồ ăn trên đường về nhà luôn.
Uông Thịnh lơ đẹp những ánh nhìn như thấy quỷ của người xung quanh, ngoan ngoãn thu dọn sách vở, cầm cặp bước theo Thi Hạ Dương.
Thi Hạ Dương và Uông Thịnh liếc nhau một cái.
"Cô chủ nhiệm của hai đứa gọi điện".
"Không sao". Uông Sở Lương nhéo bả vai cậu. "Đừng để ý những lời người ngoài nói, quan trọng là hai đứa muốn gì thôi".
Thi Hạ Dương không ngờ chuyện này lại dính tới cả phụ huynh, bĩu môi, hơi bực.
Cậu đứng thẳng lưng: "Phải học chứ ạ!".
Đây cũng là lần đầu cô chủ nhiệm gặp kiểu phụ huynh thế này, á khẩu chẳng nói lại được. Cuối cùng phụ huynh sung sướng bỏ đi, tai không lọt đến một chữ, còn bà thì tức sắp chết.
Uông Sở Lương vừa thấy Thi Hạ Dương đã hớn hở: "Hôm nay cháu có học từ đơn chưa?".
Uông Sở Lương hay cảm thán Uông Thịnh đúng là đứa con ngoan nhất thế giới, hắn đáp: "Vâng, ba cũng là người cha tốt nhất thế giới".
Uông Thịnh cau mày: "Ba nói thế nào?".
Hắn không cần biết cô chủ nhiệm nói gì, cái cần biết là ba hắn nói gì cơ.
Uông Sở Lương thấy cũng sắp đến lúc tan học rồi, bèn đứng luôn ở dưới tòa đợi con.
Vốn hai người đang yêu ngầm, không ai muốn trắng trợn làm gì, nhưng cô chủ nhiệm đã xía vào thì Thi Hạ Dương phải hành động thôi.
Uông Thịnh nhìn cha: "Ba học của ai đó?".
Y cứ mặc kệ đứa con này thì hắn còn giỏi giang, lỡ nhúng tay vào khéo còn khiến nó thụt lùi lại, Uông Sở Lương biết rõ điều ấy.
Hắn hơi bất ngờ, dắt Thi Hạ Dương bước tới.
Từ sau khi bị cô chủ nhiệm nhắc nhở, Thi Hạ Dương lại càng xù lông. Chẳng phải bà bắt cậu cách xa Uông Thịnh ra à? Cậu lại càng không đấy.
"... Vâng". Uông Thịnh nhìn thoáng qua Thi Hạ Dương trông hơi ỉu xìu, nói lại: "Đúng ạ".
"Ba bảo hai đứa rất ngoan". Uông Sở Lương đáp. "Ba không tiết lộ chuyện hai đứa đang yêu nhau đâu, mồm miệng ba kín lắm".
Tiếng chuông tan học vang lên đúng lúc Uông Sở Lương đang đứng dưới tòa dạy học mà tưởng tượng cảnh cha hiền con ngoan, y thấy mình đúng là may mắn, giờ muốn gì có đó.
Uông Sở Lương cười: "Thế con thấy ba nói đúng không?".
"Bực à? Thế thì để tối nay Uông Thịnh dỗ cháu". Uông Sở Lương cười. "Đúng là tâm trạng không tốt thì sẽ ảnh hưởng đến việc học mà!".
Edit: Ryal
Mọi người xì xào, nhưng hai đứa chẳng thèm để ý.
Uông Sở Lương thực sự không muốn gò bó con mình, y cũng chẳng dạy được nó, dạy không tốt.
Thằng con y thốt ra câu ấy với khuôn mặt lạnh tanh, nhưng Uông Sở Lương vẫn hớn hở cười.
Dạo này y học được mấy đạo lí từ chỗ Lương Hiệt, bèn nhân dịp này giảng cho hai đứa nhóc: "Cô ấy nói ảnh hưởng việc học, nhưng cái ảnh hưởng ở đây là về mặt tích cực. Cứ để cô ấy thích nói gì thì nói, tương lai thuộc về hai đứa, do hai đứa quyết định, mối tình cũng là của hai đứa, người khác có tư cách gì mà xen ngang".
Bước khỏi khu dạy học, Uông Thịnh liếc một cái là thấy Uông Sở Lương đang đứng cạnh bục phát biểu.
Hai người cùng cười, ai không biết còn tưởng là một cặp cha con.
Lúc tan học cậu vọt tới chỗ Uông Thịnh rủ cùng về, dựa vào bàn hắn: "Thu dọn nhanh, còn bài nào chưa xong thì về nhà làm nốt".
Uông Sở Lương ra ngoài mà mỗi tay ôm một thiếu niên đẹp mã, Uông Thịnh hỏi: "Sao ba lại tới đây?".
Thi Hạ Dương nghiêng đầu nhìn y, dẩu môi: "Chú à, cháu không ngờ cô chủ nhiệm sẽ gọi chú tới, cháu... cháu hơi bực".
Bình luận