Chương 72: 72
Thi Hạ Dương đánh một giấc no nê đến tận giữa trưa.
Thế là Thi Hạ Dương đã come out, mà câu nào mẹ nói ra cũng khiến cậu cực kì hoài nghi.
Mẹ Thi Hạ Dương cười: "Ờ".
"...". Người mẹ ấy lại im lặng.
"Mày cũng tỉnh lại đi". Mẹ cậu nói. "Nhớ làm đồ ăn cho người ta nhé".
"Mẹ mày cũng là người kiến thức rộng chứ, mẹ nghĩ thông rồi, loại như mày mà tìm được người yêu như thế thì đúng là tốt số". Bà đứng dậy. "Ngủ đi, đừng có vừa mơ vừa cười đấy".
Mẹ cậu trầm ngâm, đột nhiên vỗ cái đốp lên vai con mình: "Số mày đỏ thật, tự dưng câu cho mẹ thằng rể vàng".
"Mày đòi chia tay ai?". Mẹ cậu đột nhiên xuất hiện. "Đừng có quậy!".
Thi Hạ Dương cứ ngỡ mẹ mình chưa tỉnh ngủ: "Mẹ nói gì đấy?".
"Tại sao? Uống nhầm thuốc à?".
Lúc dậy cậu thấy mẹ mình đang ngồi trước máy tính chẳng biết làm gì, đi đến mới thấy kết quả tìm kiếm: Con trai yêu nhau thì phải níu giữ trái tim người kia thế nào?
"Đang yên đang lành tự dưng người ta mời gọi mày làm cái gì?".
"Đừng có ngủ, mẹ đã hỏi xong đâu". Mẹ Thi Hạ Dương túm cậu từ trong chăn ra. "Có chuyện gì? Sao hai đứa mày lại quen nhau?".
Edit: Ryal
Đến lúc Thi Hạ Dương đã thiu thiu ngủ, cậu lại bị đánh thức.
Uông Thịnh cười: "Biết tại sao không?".
Quý bà này xưa nay vẫn khó hiểu như thế, Thi Hạ Dương quen rồi.
"Cậu ta tiếp cận con trước". Thi Hạ Dương ngáp một cái. "Chắc cậu ta mơ tưởng đến con lâu lắm rồi".
"Cậu đừng có quậy".
Nói xong, cậu lại ngớ ra nghĩ xem chữ "mơ tưởng" viết thế nào.
"Lát nữa tôi bận rồi, không gặp được đâu".
Thi Hạ Dương: "... Ê Uông Thịnh, mình chia tay đi".
Không thể nào.
Thi Hạ Dương phục rồi, cậu phát hiện hắn càng ngày càng biết cách trị mình.
"Tôi bảo là tôi tìm chồng". Thi Hạ Dương nói. "Bả còn rõ vui nữa chứ".
Mẹ cậu hơi sửng sốt, đầu đầy dấu chấm hỏi.
Đúng là kiến thức rộng.
"Không quậy". Uông Thịnh khẽ cười, thấp giọng: "Tôi muốn nhìn cậu tự xử, còn mua cả hộp bút cho cậu làm đạo cụ này".
Thi Hạ Dương trợn mắt, tự vào bếp lục đồ ăn.
Thân là một người mẹ, bà đối mặt với lời thú nhận của đứa con vừa thành niên thế này thì đúng là trần trụi quá, nhưng nhà hai người bao giờ chẳng trần trụi như thế.
"Mày đợi coi, đừng có ngủ". Mẹ cậu nói. "Dùng dà dùng dằng mãi, thế lúc trước mày liệt dương nhưng thực ra là do thích đàn ông à?".
Thi Hạ Dương tỏ vẻ dửng dưng, trở mình, chuẩn bị ngủ tiếp.
"... Không thì mẹ tự hỏi cậu ta đi". Thi Hạ Dương càng nói càng đắc ý, kiêu ngạo: "Chính cậu ta bảo thích con lâu lắm rồi".
Thi Hạ Dương: "Mẹ à, mẹ tỉnh lại đi".
Vài giây sau, mẹ Thi Hạ Dương phát ra một âm thanh khó hình dung nổi thành lời – như cười giòn mà lại như than thở, như kêu rên mà lại như mừng thầm.
"Lát nữa gặp tôi sẽ kiểm tra".
Ủa gì vậy mẹ?
No nê rồi, cậu mới gọi điện cho Uông Thịnh: "Mẹ tôi bị làm sao ấy?".
"Vì chồng cậu là tôi đấy". Uông Thịnh lại hỏi. "Đêm qua trước khi về tôi bảo cậu làm bài, cậu làm chưa?".
"Làm sao?".
Thi Hạ Dương hừ hừ: "Chứ sao".
"Mẹ có phải mẹ con không đấy?". Cậu hỏi. "Con thì sao? Con ưu tú thế này!".
Mẹ Thi Hạ Dương nhăn mày, cứ thấy ảo diệu sao sao ấy.
Thi Hạ Dương nghe mà phát mệt.
Chuyện come out mà Thi Hạ Dương nói ra nhẹ như lông hồng.
Thi Hạ Dương không đáp.
"Thiếu bài chứ gì". Uông Thịnh nói. "Hôm qua tôi bảo thế nào? Thiếu một bài, cậu tự thẩm một lần cho tôi xem".
"Chắc thế".
"Không phải, ý mày là... mày ngủ với con nhà người ta rồi đúng không?".
Bình luận