Chương 80: Ngoại truyện 2
Cậu nói: "GV cũng chưa có kiểu chơi thế này đâu".
"Đừng quậy". Uông Thịnh nói. "Tôi viết xong rồi sẽ xử lí em sau".
Thi Hạ Dương tự nằm lên giường cơi nới, rên rỉ; Uông Thịnh thở dài kéo laptop sang, rà lại mấy trăm chữ cậu đã viết một lần.
Nhưng hắn mới xong một nửa đã bị Thi Hạ Dương quấy rầy.
Cậu cởi sạch quần áo, cửa sau ướt nhẹp, ôm lấy Uông Thịnh từ phía sau, tay luồn vào cổ áo hắn.
Thi Hạ Dương cười, móc thằng em đã cứng ngắc của hắn ra.
Cậu nói bằng giọng dinh dính: "Chồng cứ từ từ thôi, viết nhiều vào nhé, anh viết dài bao nhiêu em ở đây chừng ấy".
Uông Thịnh chỉ nhìn cậu.
"Nói ít thôi". Uông Thịnh vỗ mông cậu, để cậu ngồi sát vào mình.
Lúc ngồi xuống, cậu còn nói: "Để em tự làm, không ảnh hưởng đến anh viết luận văn đâu".
Những ngón tay Thi Hạ Dương đảo vòng quanh đầu ngực Uông Thịnh, môi dán bên tai hắn, nhẹ giọng: "Chồng viết nhanh thật đấy".
Một bên là lí trí, một bên là dục vọng.
Sự thật đã chứng minh: trước mặt Thi Hạ Dương thì Uông Thịnh chẳng biết lí trí là gì sất.
Thi Hạ Dương hơi nhỏm dậy, nắm thằng em của Uông Thịnh đặt nơi lối vào.
Uông Thịnh dở khóc dở cười, lại phải đỡ eo cậu, cảm nhận mình bị bọc chặt lấy từng chút một.
Từ đầu hai đứa này đã chẳng biết thẹn là gì trước mặt nhau, cởi quần cái là làm tình, khéo người kia có bao nhiêu cọng lông mu cũng biết hết.
"Đừng mà". Thi Hạ Dương giơ tay cởi cúc áo Uông Thịnh, cọ mặt vào cổ hắn. "Anh vừa xử lí luận văn của em vừa xử lí em cũng được".
Cậu ôm Uông Thịnh hôn một cái, lại còn tiện thể sờ hạ bộ hắn: "Chồng tốt quá à".
"Sao hôm nay anh thô to thế?". Thi Hạ Dương còn cố ý trêu. "Anh trốn em uống thuốc tráng dương phải không?".
Uông Thịnh thực sự chẳng còn cách nào, muốn từ chối mà không mở miệng được.
Cậu cầm tay Uông Thịnh đặt lên quần mình: "Nốt lần này thôi, lần sau em tự viết mà".
Thi Hạ Dương ngoan ngoãn ôm chặt lấy hắn, bắt đầu thành thạo vặn eo.
Edit: Ryal
Uông Thịnh hít sâu một hơi, không nói gì, tốc độ gõ chữ cũng chẳng hề giảm bớt.
Uông Thịnh cố không để mình bị phân tâm, định viết nhanh cho xong rồi xử lí tên nhãi vô ưu vô lo này.
Học sinh xuất sắc sau này trở thành sinh viên xuất sắc, đã lên đại học mà vẫn đè bẹp tên bạn trai không để tâm vào việc học trên mọi phương diện.
Thi Hạ Dương nói xong thì đứng dậy, thẳng tay cởi quần, mở ngăn kéo lấy gel bôi trơn.
Sau lưng cậu vang lên tiếng gõ chữ, tốc độ rõ ràng chậm hơn vừa rồi, Thi Hạ Dương vừa đong đưa vừa khẽ cười, thổi vào tai hắn, liếm từ tai xuống cổ.
Thi Hạ Dương cười, cười đến là đắc ý, như vừa lên chiến trường thắng trận quay về.
Thi Hạ Dương cười cười, liếm vành tai hắn.
Cậu rất vui, mở rộng rõ là hăng hái, thở gấp như đang làm tình.
Hắn nghe cậu than vãn về bài luận văn này mấy tháng trời, không học cũng biết nội dung là gì.
Cậu vòng ra trước, kéo tay Uông Thịnh không cho gõ chữ nữa, lại ngồi lên đùi hắn.
Từ cấp ba đến khi lên đại học, Thi Hạ Dương chỉ có và cũng chỉ cần một cách này để đối phó với Uông Thịnh thôi.
Thi Hạ Dương tự mở rộng trên giường, Uông Thịnh đã bắt đầu lạch cạch gõ chữ.
Hắn bóp mông cậu thật mạnh, nói như ra lệnh: "Tự đi mở rộng".
Bình luận