Chương 25: Chap 26
Đến đêm đợi Nhất Tử đã ngủ rồi Thiệu Lâm mới nhẹ nhàng vào phòng tiến lại giường. Anh ngồi lên giường cúi xuống nhìn cậu. Anh biết Nhất Tử khóc rồi, chắc cậu đau lắm. Anh hôn nhẹ xuống trán cậu:
m trùng rồi nó làm cậu nhức quá.
Thiệu Lâm nghe thấy tiếng khóc kêu đau tưởng cậu thức giấc nhưng hóa ra cậu đang mơ. Chắc cậu đã phải đau lắm mới khiến cậu kêu đau cả trong giấc mơ như vậy. Anh đau lòng nằm xuống cẩn thận ôm cậu vào trong ngực.
Cậu cáu gắt lên với anh
- Ngủ ngon, bảo bối
- Nói thật?
Thiệu Lâm sau khi ra khỏi phòng Tiểu Vân nhìn vào bếp, nhìn thấy đồ ăn sáng cau mày lại anh vào phòng không thấy Nhất Tử đâu nữa. Anh biết hôm qua mình hơi quá lời với em ấy muốn sáng nay sẽ làm lành với em ấy vậy mà em ấy lại đi trước mất rồi.
Thiệu Lâm cúi xuống hôn nhẹ vào môi cậu:
- Em không sao đâu, anh không cần lo
- Em đừng có ngang bướng nữa ngồi im để anh xem
Thiệu Lâm biết cậu giận mình thật rồi. Cũng biết cậu đang ghen với Tiểu Vân.
Nhất Tử về phòng tắm rửa, cậu cắn răng chịu đựng đau đớn tự cởi đồ rồi lau qua cơ thể cho mình sau đó leo lên giường. Nước mắt cậu nhẹ chảy xuống. Cậu đau quá, không thể nào ngủ được.
Cậu thành thật trả lời:
Nhất Tử không muốn giải thích gì với anh. Mặc quần áo lại đứng dậy thu dọn đồ rồi định đi lướt qua anh. Thiệu Lâm giữ cậu lại kéo cậu đến trước mặt anh:
Đêm đến, Nhất tử lết cơ thể đau đớn của mình vào nhà. Cậu biết Thiệu Lâm về rồi nhưng anh không có ở bên phòng của anh và cậu. Mà anh ở bên phòng Tiểu Vân chăm sóc cho cô ấy.
- Anh...anh sao...sao anh
- Ừm đứa ngốc.
- Hức...hức em đau quá anh ơi.
- Em có tư cách sao? Nhất Tử đau lòng ngước mắt lên hỏi anh.
- Được vậy thì em tự lo cho mình đi để anh đỡ phải rước thêm phiền phức cho mình
- Em...có một chút ạ.
- Anh dậy trước đó rồi. Thiệu Lâm xoa nhẹ đầu cậu
Anh vốn dĩ đã biết rồi. Đêm qua nghe cậu mơ màng nói vậy anh đã hiểu ra vấn đề rồi nhưng vẫn muốn nghe từ chính miệng cậu nói với anh, nên anh vẫn cố tình hỏi:
Thiệu Lâm tức giận quát cậu. Anh không thích thái độ trả lời đó của cậu. Rõ ràng rất đau nhưng lại không muốn cho anh biết.
- Dạ...dạ
Nhất Tử khóc rồi, cậu tự biết mình thật ngu ngốc không biết nên làm gì thì lại khóc. Suốt ngày chỉ biết khóc. Nhưng biết làm sao đây nếu không khóc cũng không biết chính mình phải làm sao nữa.
- Ai nói với em anh ngủ cùng con bé
- Ừm. Rồi anh bỏ ra ngoài.
- Như vậy mà còn không sao.
- Nhất Tử, Nhất Tử ngoan đừng khóc nữa được không? Anh ở đây rồi. Ngoan, anh xoa cho em hết đau có được không?
- Anh không ngủ cùng con bé. Anh ngủ ở sopha trong phòng thôi. Đừng hiểu lầm.
- Nếu anh không hỏi, có phải em định giấu anh luôn
- Giờ nói cho anh biết vết thương từ đâu ra được không?
Thiệu Lâm kéo cậu lại phía giường định kéo tay áo cậu lên xem vết thương. Nhưng Nhất Tử hất tay anh ra.
- Em bị thế nào?
Cậu không nhúc nhích cứ ngoan ngoãn mà nằm im như vậy vì sợ sẽ đánh thức anh. Nhất Tử đưa tay lên vén nhẹ những sợi tóc đang chạm vào mắt của anh. Bất chợt Thiệu Lâm nắm lấy tay cậu:
Một tuần sau đó, Thiệu Lâm biết cậu giận anh nên anh cũng không muốn làm phiền cậu vì thật sự anh cũng phải lo cho Tiểu Vân, vì cô bé là đứa em thân nhất của anh từ bé đến giờ anh không bỏ mặc con bé được.
- Em...em chỉ là em không cẩn thận bị đổ nước nóng vào thôi ạ
- Ghen sao?
Sáng hôm sau, Nhất tử mơ màng mở mắt dậy, đập vào mặt cậu là khuôn mặt của Thiệu Lâm vẫn còn đang ngủ:
- " Hôm qua, anh ấy ngủ với mình sao? Lâu rồi không được nằm với anh ấy như vậy"
- Con bé là em gái anh. Em ghen với nó?
- Anh...em làm anh tỉnh giấc sao?
- Định nói dối anh đến bao giờ?
- Làm gì đó?
- Xin lỗi, bảo bối của anh
- Anh...hôm qua anh không ngủ cùng Tiểu Vân sao?
Trong lúc Nhất Tử đang cắn răng lại chịu đau để rửa vết thương và bôi thuốc thì cửa phòng tắm mở ra. Thiệu Lâm chết lặng khi nhìn cậu đang ngồi bệt trên nền phòng tắm. Cánh tay và chân lộ ra hai vết thương vẫn còn đang rướm máu.
- Em không sao. Nhất Tử nhăn mặt vì đau
- Anh...vậy...vậy anh không ngủ cùng cô ấy thì ngủ ở đâu ạ. Em...rõ dàng em thấy anh cùng cô ấy ở chung một phòng
- Không sao đâu ạ. Không đáng kể đâu. Anh qua lo cho Tiểu Vân đi cô ấy cần anh lo lắng hơn là em. Cô ấy vừa trở về không quen mà
Sáng hôm sau cậu tỉnh dậy từ sớm nén nhịn cơn đau mà nấu ăn cho hai người họ, sau đó cậu tự mình đến trường trước.
Thiệu Lâm xoa nhẹ lưng cho cậu thoải mái và thả lỏng cơ thể. Tiếng nức nở của Nhất Tử nhỏ dần rồi ngoan ngoãn nằm im trong ngực anh ngủ.
- Đứa ngốc, anh phải làm sao với em đây. Em sinh ra là để dày vò trái tim anh sao? Tại sao lại khiến anh đau lòng như vậy?
- Hức...hức...em ghét Thiệu Lâm...hức anh không lo cho em sao? Hức...hức em đau quá...em không có làm như vậy mà...huhu. Là cô ấy tự làm đổ nó mà...hức...em đau lắm...huhu
Còn Nhất Tử thì cứ như vậy ngày nào cũng một mình chịu đựng đau đớn tự lo cho chính mình. Hôm nay cậu mệt quá nên xin về trước về nhà cậu vội chạy vào phòng tắm dở vết thương ra. Hình như vết thương nhi�
Đến tối Nhất Tử trở về nhà đưa mắt nhìn vào căn phòng của Tiểu Vân mà lòng trĩu xuống. Hôm nay cậu mệt lắm nên cậu không nấu ăn nữa. Cậu chui thẳng vào phòng lại tự mình chịu đau tự thay băng rồi bôi thuốc cho mình. Nhất Tử đau đến mức cơ thể run lên nhưng lại chẳng biết kêu với ai nên cứ như vậy một mình trốn trong phòng tắm chịu đựng tự lau chùi rồi bôi thuốc cho mình.
- Em đã nói là không cần rồi mà.
- Thật...thật sao ạ?
Thiệu Lâm tức giận, cáu gắt:
Bình luận