Chương 29: Chap 30
- Hai người thôi đi mà.
- Anh là người làm cho Nhất Tử khóc sao?
- Phải là tôi. Thiệu Lâm tỏ vẻ không mấy vui vẻ đáp lại
- Không đúng sao? Suốt ngày chỉ biết bắt nạt Nhất Tử của tôi. Trương Hàm không nghe theo vẫn cố tình nói
Nhất Tử mỉm cười:
- Tớ biết rồi mà. Cảm ơn cậu Trương Hàm
Chiều hôm đó, Thiệu Lâm đưa Nhất Tử vào kí túc xá. Trương Hàm nhìn thấy Nhất Tử thì reo lên:
Sau khi ăn xong Nhất Tử đi tắm rồi ra đến giường. Thiệu Lâm nhìn cậu:
- Như cậu mà dám dành với tôi sao? Thiệu Lâm đưa mắt nhìn Trương Hàm từ trên xuống dưới
- Anh...anh em là con trai mà.
- Dạ.
- Tớ...tớ... Nhất Tử xấu hổ không dám nói kĩ được chuyện hôm qua
- Trương Hàm...thôi đi mà. Nhất Tử sợ Thiệu Lâm tức giận vội ngăn không để Trương Hàm nói nữa
- Trương Hàm à tớ tới chào cậu. Tớ... tớ đến dọn đồ về cùng Thiệu Lâm
- Ừm...ăn thôi.
- Vợ ơi, anh đói quá. Thiệu Lâm đi tơi phía sau Nhất Tử ôm lấy cậu từ phía sau:
- Anh đừng gọi em như vậy nữa
- Ăn thôi vợ, anh đói quá rồi
- Thôi...thôi được rồi nhanh chóng dọn đồ thôi Nhất Tử, không trời sẽ tối mất
Thiệu Lâm mất kiên nhẫn khi nhìn 2 người nói chuyện với nhau mà không thèm để ý đến anh
Về đến nhà, cả hai hơi đói nên Nhất Tử đi nấu ăn cho Thiệu Lâm tắm trước:
- Sao chứ. Em không phải vợ anh sao?
- Trương Hàm...Nhất Tử nhỏ giọng kêu, Thiệu Lâm nghe vậy cũng không nói gì.- Anh a, tôi nói anh nghe là thằng đàn ông mà suốt ngày khiến người mình yêu khóc. Hứ...anh đúng thật là chẳng ra làm sao.
- Đúng đó, anh mà không trân trọng cậu ấy thì sớm muộn gì cậu ấy cũng là của tôi
- Nhất Tử, Cậu đi đâu mà hôm nay lại không đi học, hôm qua cũng không trở về nữa?
- Anh mặc kệ trong lòng anh em mãi mãi là vợ anh rồi, vợ à. Thiệu lâm dụi đầu vào gáy Nhất Tử làm nũng
- Ẻo lả như vậy người yêu cậu chắc cũng không muốn cậu dây dưa với người con trai khác đâu nhỉ?
- Nhất Tử của cậu? Thiệu Lâm nhướn mày hỏi Trương Hàm
- Em ấy về nhà với tôi. Biết Nhất Tử ngại nên Thiệu Lâm nhanh miệng nói trước luôn
- A, anh là Thiệu Lâm sao? Đẹp trai quá nhỉ?
- Cậu đó, về đó nếu anh ta dám bắt nạt cậu thì cứ nói với tớ. Tớ sẽ không để anh ta yên ổn nếu anh ta dám bắt nạt cậu.
- Anh...hết nói nổi anh mà. Thiệu Lâm cười yêu thương thơm vào má cậu:
- Anh...anh...Trương Hàm tức giận trừng mắt không cãi lại được Thiệu Lâm. Nhất Tử lúc này mới lên tiếng
Bình luận