Chương 4: Chap 5
- Sớm, cậu chủ!
Nhưng dù sao Nhất Tử cũng biết chính mình không nên mơ mộng quá nhiều nên cậu chỉ dám dừng lại ở suy nghĩ rằng Thiệu Lâm chỉ là nhất thời có tình cảm với mình. Sau này, khi anh gặp được 1 người phù hợp và xứng đáng với anh hơn có lẽ anh cũng sẽ không còn để ý đến cậu nữa. Thế nên cậu không dám đặt quá nhiều tâm tư tình cảm vào mỗi quan hệ chủ tớ này.
Thiệu Lâm cười và đi về phía cậu. Tâm trạng anh đang rất vui vẻ vì sáng sớm đã được nhìn thấy và ở gần cậu. Nhưng khi anh nhìn lên bàn ăn bất chợt anh càu mày lại hỏi:
- Cậu...cậu chủ, cậu chủ làm gì?
Nhất Tử bặm miệng lắc đầu. Thấy vậy anh cũng không ép cậu ăn nữa lấy cốc sữa trên bàn đưa cho cậu uống. Nhất Tử muốn từ chối nhưng anh cứ như vậy nhìn chằm chằm cậu làm cậu không dám mở miệng. Cậu uống một nửa cốc rồi đặt lên bàn ý muốn nói cậu no lắm rồi.
- Nước miếng của em ướt hết áo tôi rồi này
- Cậu chủ, cậu thả tôi ngồi sang ghế bên cạnh được không ạ? Thiệu Lâm không có hành động gì theo như ý muốn của cậu
Thiệu Lâm rời môi cậu nhóc vụng về, không kinh nghiệm tình yêu trước mặt ra. Nhất Tử vội vàng cúi mặt vào ngực anh không dám nhìn anh vì lúc này cậu biết trông cậu rất ngu ngốc. Anh nhìn cậu và trêu chọc.
- Một là em ăn hai là hôm nay tôi sẽ không tới trường nữa
- Ăn chung cùng với tôi
Sau khi trở về phòng Nhất Tử có chút mệt mỏi, tắm rửa xong, đổ người xuống giường cậu cứ miên man suy nghĩ mãi đến những thứ mà Thiệu Lâm vừa nói với cậu. Cậu không tự chủ được mà môi nở nụ cười, cậu cũng không thể ngờ bản thân thấp hèn như vậy mà lại được người như Thiệu Lâm để ý tới.
Nhất Tử đỏ mặt vì hiện tại mình vẫn đang ngồi trong lòng anh, cậu rất khó chịu mà không dám làm gì quá phận:
- Tôi chỉ làm 1 phần cho cậu chủ, mời cậu chủ dùng bữa ạ
- Há miệng.
- Cậu chủ đến giờ đi học rồi. Anh xoa đầu cậu, cười nói:
Nhất Tử chưa kịp nói hết câu anh đã cúi xuống bắt lấy môi cậu đưa lưỡi trượt vào trong miệng cậu mà mút và đưa đẩy loạn trong miệng cậu. Cậu không thở nổi nước miếng cứ như vậy chảy ra ngoài mép 2 mắt cậu đỏ lên. Cậu rưng rưng rồi, Nhất Tử thật sự rất sợ, xấu hổ vì từ trước tới giờ cậu chưa trải qua cảm giác này bao giờ.
Thiệu Lâm nhìn cậu rồi rồi bất chợt anh cúi đầu xuống mút lấy môi cậu, anh từ từ hôn sâu hơn. Nhất Tử hoảng loạn muốn đẩy anh ra nhưng cậu càng đẩy anh lại càng ôm cậu chặt hơn. Cậu biết mình không thể phản kháng nên 2 tay cậu cứ như vậy bám chặt ào 2 bên hông áo của anh. Lưỡi anh đưa vào trong miệng cậu, cậu thật sự đang rất sợ cậu chưa bao giờ hôn như vậy nên cứ cắn chặt răng lại.
Khi Nhất Tử định đi ra ngoài thì Thiệu Lâm bất chợt nắm lấy cánh tay cậu và kéo cậu ngồi lên đùi anh. Cậu ngồi đối mặt với anh, tim cậu như sắp nhảy ra ngoài lồng ngực vì hành động của Thiệu Lâm.
- Cậu chủ sắp đến giờ đi..
- Ừ đi thôi
Sáng hôm sau cậu dậy sớm làm điểm tâm cho anh. Xong xuôi mọi thứ Thiệu Lâm trong phòng ngủ đi ra. Cậu mỉm cười:
Nhất Tử không biết phải làm sao chỉ biết nghe theo há miệng để anh đút cho ăn.
- Như vậy, như vậy không được đâu ạ, cậu chủ sẽ đói mất
- Sao chỉ có 1 phần ăn?
- Há miệng. Anh nghiêm mặt nói.
Miệng cậu dính một ít mẩu bánh mì. Anh lấy tay lau đi cho cậu. Cậu ngại ngùng không biết phải làm sao tự mình lấy tay phủi đi.
-Tôi không có thói quen ăn sáng nên cậu chủ cứ ăn đi ạ.
Nhất Tử xấu hổ không dám nhúc nhích. Anh buồn cười hai tay ôm lấy mặt cậu cho cậu ngẩng mặt lên nhìn anh
- Cậu chủ tôi no rồi ạ.- Ăn thêm. Thiệu Lâm muốn cho cậu ăn thêm chút nữa vì cậu vẫn chưa ăn được nhiều một lát đi học chắc chắn sẽ đói
Thiệu Lâm không hài lòng tách ra nói:
Cậu cảm nhận được anh hình như không vui, cậu đáp:
Mặt cậu lúc này đỏ hết cỡ. Hai mắt vì vừa rồi không thở được mà vẫn còn rưng rưng trông rất đáng thương. Anh không nhịn được cúi xuống hôn nhẹ vào môi cậu lần nữa. Mới xoa đầu cậu rồi thả cậu đứng xuống nhưng 2 tay Thiệu Lâm vẫn ôm lấy cậu như vậy. Cậu sợ mình sẽ muộn học nói:
- Em không ăn?
- Không đói. Nào, mở miệng. Thiệu Lâm cứ như vậy cầm mẩu bánh mì và xiên miếng trứng đưa tới trước mặt cậu.
- Nhưng cậu chủ sẽ ăn gì ạ?
Cậu thật sự rất sợ vì cậu đã mong chờ đến ngày này rất nhiều, nhưng Nhất Tử lại không dám ăn vì cậu nghĩ cậu ăn rồi thì anh sẽ ăn gì?
Bình luận