Chương 8: 08
Vệ Tiểu Thảo không nói gì nữa, ông chủ cũng lặng thinh, đến khi cậu lái xe kéo quầy hàng về nhà thì anh mới nói chuyện với cậu.
Vệ Tiểu Thảo cảm thông cười nói: "Tôi ngại lắm, ngài đã bao ăn bao ở rồi, đâu có lý nào còn phát tiền nữa."
Vệ Tiểu Thảo ngượng ngùng gãi đầu: "Sinh nhật ngài là ngày nào ạ?"
Nói xong anh đứng dậy định dẫn Vệ Tiểu Thảo ra ngoài nhưng cậu vẫn đứng im.
"Không có...... Không có gì ạ." Vệ Tiểu Thảo đứng thẳng dậy rồi cầm thẻ ngân hàng vội vàng đi theo ông chủ.
"Vâng." Vệ Tiểu Thảo lẩm nhẩm trong đầu ba lần, nghĩ thầm ngày mai có rảnh thì đi chuyển ít tiền vào thẻ mình.
Nhất thời anh không biết nói gì cho phải, phản ứng cũng chậm chạp theo, anh nói: "Em có thể...... đòi anh mà."
Vệ Tiểu Thảo vội vã khom người nhặt lên, ông chủ đã bước ra ngoài cửa.
n cưỡng sống qua ngày.
Thật ra trong phòng cũng chẳng có gì ghê gớm lắm.
Nuôi người ta mà ngay cả lương cũng không trả, để người ta phải đi bán gà rút xương mới có thể mi�
Một công việc hết sức nhàn hạ!
"Thẻ này cho em đấy, em cất đi, mật mã là sinh nhật anh."
"Mật mã là 614614."
Anh quả là một ông chủ không đủ tư cách.
Vệ Tiểu Thảo nhìn quanh thấy không khác gì những phòng còn lại, nhưng cậu luôn giữ phép lịch sự nên không còn nhìn ngó khắp nơi mà chỉ dán mắt vào người ông chủ.
Cậu khẽ thở phào, ngón tay cũng vô thức run lên, sơ ý làm rơi thẻ ngân hàng xuống đất.
"Em...... Em đi theo anh."
Ông chủ ra hiệu cho Vệ Tiểu Thảo đi theo mình, đây là lần đầu tiên cậu vào phòng làm việc.
Cậu lật qua lật lại tấm thẻ rồi thở phào nhẹ nhõm. Đây là thẻ tiết kiệm bình thường không khác gì thẻ của cậu nên cậu biết cách dùng.
Cũng không nói lúc nãy khom người nhặt thẻ đã thấy một món đồ chơi trẻ con nằm dưới đáy bàn.
Sắc mặt ông chủ lập tức trở nên khó coi nhưng dịu lại rất nhanh, anh ôn hòa nói.
Ông chủ thuê cậu làm việc rất nhẹ nhàng, bao ăn bao ở, ngoại trừ thỉnh thoảng làm bảo mẫu dỗ người thì chẳng còn việc gì khác. Lúc đầu Vệ Tiểu Thảo cứ tưởng phải trả giá tương xứng nhưng nhiều nhất chỉ hôn một cái mà thôi, không đau không ngứa cũng chẳng mất miếng thịt nào.
Ông chủ sững sờ tại chỗ.
"Sao thế?"
Cậu chẳng nói thêm gì khác.
Ông chủ mở ngăn kéo rút ra một tấm thẻ ngân hàng đơn giản từ xấp thẻ dày đưa cho Vệ Tiểu Thảo.
Vẻ mặt anh đầy ngượng ngập như không quen nói kiểu này.
"Sao thế?"
——————
Bình luận