Chương 11: Kiểm Trắc Linh Căn.
Rất nhanh, Độc Cô Vô Song liền đã bơi đến vách đá, chỗ tận cùng của ôn tuyền. Hắn lập tức quay lưng lại, muốn chạy sang hướng khác, nhưng một cánh tay thon dài, rắn chắc đã vượt trước chống lên trên đá. Chặn đường lui của hắn.
"Đi đâu?" Thấy trạng thái của Độc Cô Vô Song có chút không đúng, Kỉ Tình liền nhíu mày quay lưng lại.
Hắn chỉ có thể gục đầu, không dám nhìn Kỉ Tình, lí nhí nói :"Bẩm sư...tôn...đệ tử..."
Nhìn đối phương như vậy, Kỉ Tình cũng không khỏi xấu hổ sờ sờ sống mũi.
Độc Cô Vô Song loạng choạng chạy ra sau núi, đến tận khi sắp rời khỏi đỉnh núi, hắn mới dừng lại. Lần đầu tiên trải nghiệm loại cảm giác kỳ quặc này, hắn chỉ cảm thấy vô cùng sợ hãi.
"Đang thẹn thùng?"
Gió lạnh phất qua, không chỉ không dập tắt được đoàn lửa nóng kia. Trái lại chỉ khiến lửa cháy lan đồng cỏ.
Lúc này, sắc mặt hắn đang đỏ như nhỏ máu, luống cuống tay chân muốn bỏ chạy như một đầu thỏ con.
Chọc ghẹo một tiểu thiếu niên...giống như có chút quá phận...đúng không?
Chỉ là, y không biết, động tác 'khinh nhờn' này của mình lại khiến đầu Độc Cô Vô Song trực tiếp bốc khói. Lập tức đẩy y ra, bán sống bán chết bỏ chạy.
Cuối cùng, hắn liền theo bản năng chậm rãi di động tay.
Nhìn biểu tình như tiểu cô nương của Độc Cô Vô Song, Kỉ Tình liền ác thú vị mà dùng ngón tay nâng cằm hắn lên, nhướng mày trêu tức.
Kỉ Tình cảm thấy bản thân đã hiểu rõ được nguyên do ở đây.
"Tại sao lại chạy?"
Mồ hôi đầy đầu, sau một lúc dằn vặt. Tựa như là bản năng, hắn mới run rẩy đưa tay chạm vào vật thể không biết vì sao lại cứng rắn kia.
Bên tai truyền tới âm thanh thanh lãnh của đối phương. Xen lẫn với hương thơm trên người y, mặt Độc Cô Vô Song liền càng thêm nóng bỏng. Đoàn lửa nóng kỳ lạ ở phần bụng dưới cũng càng thêm thiêu đốt.
Một tiếng 'đùng' thật lớn vang lên, nước bắn lên khắp nơi. Vừa rơi vào nước, Độc Cô Vô Song liền đã lập tức bơi ra xa xa, rời xa Kỉ Tình.
Thấy hắn tránh mình như tránh rắn rết, Kỉ Tình liền lập tức đuổi theo sau.
Không biết vì sao, lúc này trong đầu hắn lại bất chợt hiện ra thân ảnh của Kỉ Tình.
Dù gì đối phương cũng chỉ là một thiếu niên đang tuổi dậy thì, hơn nữa còn sống ở cổ đại, d�
----------------------------
ngượng ngùng là đúng rồi.
Theo phản xạ, Kỉ Tình liền đưa tay bắt lấy cổ tay của Độc Cô Vô Song, đem hắn kéo xuống nước.
Cảm giác kỳ lạ, khiến hắn không khỏi nhẹ rên một tiếng. Nhưng rất nhanh cũng đã bình ổn lại, bởi vì xúc cảm này cũng không quá mức mãnh liệt.
Bình luận