Chương 148: Ngoại Truyện : Nữ Nhân Điên.
Nhưng chỉ là một cái lướt qua, tựa như mèo liếm, Kỉ Tình liền đã lập tức ngừng lại. Đỏ hồng cũng bắt đầu lan từ mặt ra lỗ tai rồi đến cổ.
Việc duy nhất mà Tiêu Dật có thể làm, chính là cho nàng một chút ân huệ, không lo ăn mặc. Tìm cách điều trị bệnh cho nàng.
Nữ nhân giống như là cái người mù. Nhưng di chuyển lại vô cùng thông thuận. Mặt mũi lấm lem, dơ bẩn của nàng, dọc đường cũng dọa sợ không ít người. Bị người ta dùng gậy xua đuổi, mắng chửi.
Nghĩ như vậy, Kỉ Tình liền hít sâu một hơi, chậm rãi nhích tới, hé môi mỏng ngậm lấy phân thân trướng bạo của nam nhân.
m của y cách nghiệt căn của chính mình gần như vậy, hình thành đối lập rõ rệt. Hô hấp của Độc Cô Duy Ngã liền càng thêm nặng nề.
Ài, được rồi, xem như ngoại lệ một lần đi...
Dưới ánh mắt nóng bỏng, khát cầu của hắn. Sau khi đấu tranh tư tưởng, Kỉ Tình rốt cuộc vẫn là nhắm mắt, ngượng ngùng thấu đến gần, dùng đầu lưỡi liếm nhẹ lên vật nam tính to lớn kia.
-----------------------------
Đan xen với những họa tác trên người y, chính là những dấu vết hoan ái để lại.
Giọng nói khàn khàn, ẩn chứa dục vọng của nam nhân, khiến Kỉ Tình có cảm giác như được khích lệ.
Đến tận khi đem bọn họ đều đánh thành đầu heo, Kỉ Tình mới xem như là nguôi giận. Nhưng dù vậy, vẫn giận dỗi không cho bọn họ cùng phòng nữa.
Ấn tượng của Tiêu Dật đối với nữ nhân này rất khắc sâu. Bởi vì nàng khiến hắn nhớ tới thê tử đã khuất của mình.
Lúc này, nữ nhân cũng đã đến bên cạnh Tiêu Dật, bắt lấy ống tay áo của hắn, như bao lần mà ngẩng đầu hỏi :"Ngươi nhìn thấy nhi tử của ta sao? Ngươi nhìn thấy hắn sao?"
Sau khi hồi phục lại, việc đầu tiên Kỉ Tình làm, chính là cầm theo chảo đen truy sát bốn tên hỗn đản kia. Mà việc này, cũng dẫn đến Tiêu Dao Đỉnh một lần nữa gà bay chó sủa. Vọng Minh Cư vừa mới xây dựng lại, liền đã phải ngậm ngùi đi chầu trời.
**Đoạn đầu là phần H nối tiếp PN trước. Đoạn sau hết H rồi, ai không thích hoặc không đọc được H thì cứ lướt qua, bỏ một đoạn trong chương này nhé!
Bàn tay Kỉ Tình rất non mịn, so với xúc cảm lúc bản thân tự giải quyết căn bản chính là trời đất khác biệt. Mặc dù phải nhường lại cho những người khác đến trước, nhưng Lục Dạ vẫn rất thỏa mãn, cũng không oán than gì.
"Đi theo ta. Ta mang ngươi đi tìm hắn."
Đến tận sáng hôm sau, bọn họ rốt cục mới chịu nuối tiếc buông tha cho y. Lúc này, toàn thân trên dưới của Kỉ Tình đều đã dính đầy dịch thể cùng mồ hôi.
Lúc này, phân thân của hai nam nhân chôn trong người y cũng đã bắt đầu luật động. Cảm giác từ nhiều nơi mang tới, không rõ là vui thích hay thống khổ, khiến đầu óc Kỉ Tình càng thêm mông lung.
Nhìn đồ vật dữ tợn đang cách mình chưa đến nửa gang tay này, mặt của Kỉ Tình liền nóng như lửa đốt. Y muốn nhắm mắt, nhưng khí vị nam tính kia vẫn cứ quanh quẩn xung quanh y, khiến tim y bắt đầu gia tốc đập.
Cuối cùng, sau khi xây lại Vọng Minh Cư lần thứ ba, lại 'ăn chay' tận nửa tháng trời. Ba người bọn họ mới lì lợm la liếm đến năn nỉ y. Phí sức chín trâu mười hổ mới mi�
"Ngươi có thấy nhi tử của ta đâu không?"
Tất cả tiếng rên rỉ của y đều bị vật cứng rắn trong miệng chặn lại. Nước bọt bởi vì không kịp nuốt vào, cũng theo khóe môi chảy dọc xuống cằm, tràn đầy dâm mĩ.
"Tình nhi...đúng...chính là như vậy..." Khoái cảm len lỏi, làm Độc Cô Duy Ngã sống lưng tê dại. Hắn si mê nhìn y, năm ngón tay cũng luồn vào tóc y, giúp y d�
Đó là một nữ nhân ăn mặc rách rưới như khất cái, đầu tóc rối bời, gặp ai cũng đều bắt lấy, liên tục lặp lại, hỏi thăm bọn họ có nhìn thấy nhi tử của mình hay không.
Hậu quả của một đêm bị cưỡng ép túng dục này chính là, Kỉ Tình suýt chút liền mất luôn nửa cái mạng già. Hậu đình sưng đỏ, ngay cả nằm thẳng cũng không làm được. Hai chân vừa buông xuống, trong nháy mắt liền đã run lên cầm cập. Chân chính đạt tới ba ngày không thể bước xuống giường.
Tiêu Dật hí hửng cầm trong tay bình rượu vừa mua được ở ven đường. Tình cờ, lại bắt gặp được một thân ảnh tương đối quen mắt ở đằng xa.
Một màn sắc tình này được Lục Dạ thu vào mắt, nhưng rốt cục, hắn cũng chỉ có thể tự lực cánh sinh, vươn tay nắm lấy tay Kỉ Tình. Để bàn tay y bao quanh hạ thể cực đại đã sớm đứng thẳng của mình, giúp bản thân loát động.
"Ngươi nhìn thấy nhi tử của ta? Ngươi nhìn thấy..." Nữ nhân nở một nụ cười ngây ngốc. Có lẽ là chịu phải đả kích quá lớn, nên đầu óc của nàng cũng đã sớm điên điên dại dại.
"....................."
Sau đó, Kỉ Tình liền bị bốn người lăn qua lộn lại, đùa bỡn đến quên trời quên đất. Y thậm chí còn không còn nhớ được chính mình đã bị làm bắn bao nhiêu lần.
"Tình nhi...Tình nhi..." Độc Cô Duy Ngã hưng phấn đến toàn thân phát run, không chỉ là đến từ thân thể, mà còn về cả tâm linh.
Thật sâu nhìn nàng, Tiêu Dật vô tâm vô phế, hiếm khi lại nảy sinh thiện tâm cứu giúp người khác. Hắn hạ thấp tông giọng, đưa tay vỗ vỗ mu bàn tay của nàng.
Lúc này, nhìn gương mặt lãnh di�
Trong miệng y lúc này, phảng phất vẫn còn lưu giữ mùi hương nam tính nồng nặc kia.
dàng nuốt lấy cự vật của mình hơn.
n cưỡng thuyết phục được y, đạt thành hiệp nghị : Cách hai ngày lại làm một lần. Nhưng mỗi lần đều không được vượt quá hai người.
"Đi đi, lại là cái bà điên này, mau cút."
Lần đầu tiên giúp người khác làm loại chuyện này, Kỉ Tình căn bản là chả có kinh nghiệm gì cả. Chỉ biết dựa theo phán đoán tới làm, dùng đầu lưỡi liếm hút phần đầu của dị vật. Sau đó lại cố gắng đem nó ngậm vào, phun ra...
Sư tôn thế mà lại thật giúp hắn...giúp hắn...
Bình luận