Chương 36: Chương 40
Edit: Kogi & Dâm nữ
"Đổi!". Mạnh Phồn kéo chăn che đầu.
Ma vương bệ hạ thuần khiết thực sự chỉ muốn ôm đi ngủ theo nghĩa đen mà thôi!
Chữ "cửa" và chữ "vào" tại sao phải đọc rõ như vậy? Anh muốn mở cửa nào đi vào đâu thế hả! Đến nhạc thiếu nhi cũng hát thành dâm đãng như vậy mà được sao?
Nhất thời Long Dực sờ càng thêm hăng hái, mặc dù linh hồn không có xúc cảm, nhưng mà, hăng thêm chút nữa nào.
Yến Nhất chậm rãi ngáp một cái, cũng nằm xuống ngủ bên cạnh Mạnh Phồn.
"Được thôi". Yến Nhất nghe lời, "Thỏ con ngoan nào, mau mở cửa ra, tôi phải đi vào...".
Mạnh Phồn: "Hừ!".
Trước khi rơi vào mộng đẹp, Yến tiên sinh đã đếm như vậy đó.
Mạnh Phồn vươn một cánh tay ra từ trong chăn, giơ ngón giữa với Yến Nhất, sau đó yên tâm nhắm mắt bắt đầu đếm.
Trong phòng ngủ nháy mắt truyền đến tiếng kêu thảm thiết của Yến Tử Hoàn: "A a a a a ai đang sờ mông tôi!".
Nhưng để đề phòng bị làm phiền, trước khi ngủ Yến Tử Hoàn đã đeo nút tai tránh tiếng ồn, thế giới vô cùng yên tĩnh.
Yến Nhất vô tội: "Phồn Phồn lại suy nghĩ lung tung nữa rồi".
Mạnh Phồn được Yến Nhất đặt lên giường, đắp chăn cẩn thận, chỉ lộ ra mỗi khuôn mặt.
Vì không muốn để nhân cách khác chiếm được tiện nghi nên hắn cách ra một khoảng ở giữa hai người.
Yến Nhất nằm nghiêng bên cạnh anh, một tay chống đầu, dịu dàng hát: "Ngủ đi, ngủ đi, bảo bối yêu dấu...".
"Long Dực!". Yến Tử Hoàn che mông đứng sau cánh cửa giận dữ hét: "Dừng tay lại cho tôi!".
Long Dực gõ cửa phòng Yến Tử Hoàn: "Nô lệ, nô lệ!".
Một Phồn Phồn, hai Phồn Phồn, ba Phồn Phồn...
Yến tiên sinh không hề hay biết, trong lúc mình và bác sĩ Mạnh ngọt ngào, em trai tội nghiệp đang sống trong nước sôi lửa bỏng!
"Có thể đổi bài khác không?". Tim Mạnh Phồn đập loạn.
Chương 36: Hai dấu răng tượng trưng cho tình yêu
Gõ một lúc lâu mà không được đáp lại, Long Dực đành phải cùng một tí xíu ma lực cuối cùng triệu hóa linh hồn của Yến Tử Hoàn ra, sau đó lấy đầu ngón tay sờ nhẹ nhẹ.
Bởi vì Long dực cảm thấy nô lệ mới thu được nhất định phải thực hiện một số nghĩa vụ nô lệ của mình, ví dụ như để chủ nhân ôm đi ngủ gì đó.
"Ha, đây là một hình phạt nhỏ chủ nhân dành cho nô lệ, ta ra lệnh cho cậu lập tức mở cửa". Long Dực vẫn sờ.
Sau khi đếm tới khoảng hơn một trăm, Mạnh Phồn ngủ thành công.
Yêu dấu gì gì đó, bảo bối gì gì đó, người này sao có thể hát một bài hát ru như tình ca vậy chứ?
Yến Nhất cười sặc sụa, giơ tay vỗ nhè nhẹ Mạnh Phồn: "Anh không hát nữa, em đếm cừu đi, anh vỗ cho em đếm".
Một Yến Nhất, hai Yến Nhất, ba Yến Nhất...
Bình luận