Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 46: Chương 50

"Em và con người còn có một điểm khác biệt nữa, đó là em biết dùng ảo thuật". Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phương Kỳ hơi kiêu ngạo: "Vừa nữa lúc em dùng ảo thuật, có phải anh cảm thấy yêu em hơn không?".

Phương Kỳ nghiêm túc giải thích: "Những phương diện khác em không khác con người nhiều, chỉ là năng lực tinh thần mạnh hơn một chút, anh không cần có áp lực tâm lý".

Quả nhiên chỉ có mình và Yến Tử Hoàn là con người sao...

Chương 46: Có cây bút viết truyện đồng nhân thâu đêm

Dù sao ngay cả chuyện có hai Ma vương điện hạ ở bên cạnh Tưởng tiên sinh còn không để ý, con người cứng rắn quả là con người cứng rắn, tố chất tâm lý rất đáng khen.

Phương Kỳ hơi do dự, vốn dĩ cậu không muốn nói ra nhanh như vậy, nhưng ngẫm lại khoảng thời gian này sức chịu đựng của Tưởng Phi có lẽ đã được rèn luyện tương đối rồi, thế là liền thành thật khai báo: "Thật ra em cũng có một chút dòng máu mị ma, nhưng chỉ có 1/4 thôi, bà ngoại của em là mị ma, anh...có để bụng không?".

"Gọi đi, ngoan". Tưởng Phi xoa nắn eo nhỏ của cậu, vô cùng cần một chút an ủi.

"Em nói thử xem?". Tâm tình Tưởng Phi tốt hẳn lên, vuốt ve tai cậu: "Gợi ý cho em, ông ——".

Quả là không thích hợp, hai tai Phương Kỳ đỏ bừng: "Thế phải gọi là gì?".

"Không ngẩng, không ngẩng!". Bé hamster rất xẩu hổ, đem mặt vùi sâu hơn, cuống quýt nói: "Tưởng tiên sinh, anh đừng đùa".

ng chân, như nói thầm lấy tay áp lên tai Tưởng Phi, lí nhí gọi một tiếng, âm thanh khe khẽ mềm mại ngon miệng, thế là Tưởng tiên sinh hóa sói, không kiềm chế được đẩy Phương Kỳ dựa vào lan can, hôn đến khi đối phương thở hổn hển nói không nên lời.

"Đừng để ý đến mấy thứ ảo thuật". Tưởng Phi nâng mặt cậu lên, dịu dàng nói: "Anh thích em, rất thích, thích em từ tận đáy lòng, như vậy không tốt à?".

"Hả?". Tưởng Phi giả vờ không vui: "Với quan hệ của chúng ta bây giờ mà em vẫn gọi anh là Tưởng tiên sinh, có thích hợp không?".

Phương Kỳ bừng tỉnh đại ngộ: "A, em biết rồi...".

Phương Kỳ phùng má: "Vậy là bác sĩ Mạnh lừa em sao...".

"Ngẩng đầu lên, bảo bối". Tưởng Phi cười nhạo nâng cằm cậu, "Để anh nhìn em".

Tưởng Phi không nhịn được bật cười: "Anh không có áp lực gì hết".

Tưởng Phi suy nghĩ một lát, tuy không muốn đả kích bé hamster nhà mình, nhưng vẫn trịnh trọng nói: "Vừa nãy anh không cảm thấy gì cả, tình cảm anh dành cho em hoàn toàn là thật lòng".

Tưởng tiên sinh thầm cảm thán trong lòng, ôm Phương Kỳ chặt hơn một chút, dịu dàng nói: "Đừng lo, anh không để ý đâu".

"Tốt...". Phương Kỳ tò mò chủ động chạm môi Tưởng Phi, sau đó vùi mặt vào lòng Tưởng Phi, ngại ngùng!

Thế giới thật diệu kỳ...

Mặt Tưởng tiên sinh nhất thời xanh lét: "...Không phải".

"Ông gì?". Phương Kỳ nghi hoặc ngẩng đầu, không chắc chắn nói: "Ông Tưởng?".

Mắt Phương Kỳ sáng lên, hơi ki�

Edit: Kogi & Dâm nữ

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...