Chương 32: 32
Yến Giác thấy họ từ trong nước theo tới nước ngoài cũng không d�
".... Chắc là không sao đâu."
dàng bị Yến Giác nhìn thấu. Người cao cao tên Nhị Hổ, người lùn hơn là Nhị Bạch. Anh em Bạch Hổ lần này sắm vai hàng xóm thân thiện. Mỗi lần Yến Giác ra khỏi cửa là thấy bọn họ giả vờ làm người qua đường đi vứt rác, dùng tiếng Anh sứt mẻ để đối thoại với nhau, muốn bao nhiêu kỳ lạ liền có bấy nhiêu.
Yến Giác lấy chìa khóa mở cửa, mặc dù biết trong nhà có Đường Hâm nhưng y vẫn có thói quen tự mình mở cửa.
n xuất thật quá rách nát nên d�
dàng, trong túi rác ngoại trừ mì ly thì là mì gói, thực sự có chút thương cảm. Dù sao đều là người của Chung Hàn, cũng tương đương là người của y, mà đối với người mình thì Yến Giác luôn hào phóng, vì thế không do dự đem tổ hợp Bạch Hổ tới nhà ăn cơm.
Quảng cáo
".... Bệnh tương tư."
Cửa chống trộm mở ra, trong nháy mắt Yến Giác và anh em Bạch Hổ sợ ngây người.
"Yến thiếu, cậu không sao chứ?"
Yến Giác ôm ngực ngồi xổm xuống, sắc mặt trắng bệnh, gáy đổ mồ hôi.
"Sao tôi lại không nghĩ ra chứ! Đáp án này chắc chắn đúng! Bệnh này mới tốt! Hí hí hí!"
"Vâng,"
Yến Giác bình tĩnh lại, cụp mắt xuống, đưa hai người một xấp giấy rồi phất tay: "Đi thôi, không có việc gì."
"A!"
Yến Giác bước lên cầu thang bị hụt chân khiến xấp tài liệu trên tay đổ xuống đất, chiếc vòng tay đính hạt châu để trong túi bị đứt, từng hạt lăn ra ngoài rơi lộp bộp xuống sàn nhà.
".... Hắc... Hắc... Hắc..."
Thân thể Yến Giác vẫn luôn tốt, nếu nói lần này là do bị ốm chẳng bằng nói đây là điềm báo càng chính xác hơn. Y nhìn bậc thang, trong tâm dâng lên một sự hốt hoảng.
Cảm giác đau đớn chỉ vài giây nhưng lại khiến y đau tới mức không thở nổi, trong lòng khó chịu không nói nên lời.
"Yến thiếu bị bệnh gì nhỉ? Bệnh tim? Đau ngực? Hay là ăn no quá nên không thở nổi?"
".... Hàn gia."
Hai người này chính là hai người lúc trước lảng vảng trước nhà Yến Giác có nhiệm vụ âm thầm bảo vệ y nhưng kỹ thuật di�
".... Đều không phải."
Xấp giấy với hạt châu được hai người đàn ông ở đằng sau nhặt lên, bọn họ đội tóc giả, ăn mặc lạ mắt, một cao một thấp đứng bên cạnh Yến Giác, dùng ánh mắt cùng sóng điện não nói chuyện.
"Vậy cậu nói là bệnh gì?"
"Không biết ngã có đau lắm không."
Hai người lộ ra nụ cười quỷ dị lại đáng khinh khiến khuôn mặt trở nên vặn vẹo làm lòng người kinh sợ.
"Tương tư cái rắm! Cậu ấy nhớ ai mới được chứ?"
Hai người ôm đồ tung ta tung tăng tiếp tục đi theo Yến Giác.
Bình luận