Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 48: , 49

……

Lần này thấy con người trước mặt lại thả hồn đi đâu mất, thần tình thì đỏ bừng, Thất Dạ vẫn thúc giục hắn đi thay quần áo.

Ta thích ngươi. 

Dường như Thất Dạ biết sẽ bị hỏi vậy, hắn chỉ cười rồi khẽ xoa đầu Nhược Ngữ. Mà đọc ánh mắt đó, Nhược Ngữ biết hắn đã quyết.

Trước khi mất, sư phó dặn ta nếu có cơ hội xuất cốc thì nhất định phải mang vật này tới cho sư đệ của người. Hiện tại, người kia đang ở kinh thành nên ta muốn đi tìm hắn. Hơn nữa, sư phó còn hi vọng ta sẽ trợ giúp hắn khi hắn cần.

“A… làm sao đây?”

Nhược Ngữ bình tĩnh ngẫm lại sự việc đã xảy ra. Thời điểm Lý Nhứ Ca nhìn thấy khuôn mặt thật của ta, hắn không hề có phản ứng quá khích nào, không những vậy hắn còn lột bỏ chính diện cụ của hắn. Vậy chắc không có việc gì. Nhưng về sau phải đối mặt thế nào đây?! Hình như hắn vẫn còn nhớ ta, vừa rồi… vừa rồi…

Bất giác, Nhược Ngữ đưa tay lên xoa nhẹ khuôn mặt khuynh đảo chúng sinh. Ta thừa nhận, mình bị đôi mắt xinh đẹp kia hấp hẫn, thừa nhận con tim đột nhiên đập loạn nhịp, thừa nhận mình đã thích hắn. Ta không muốn hắn rời mình đi cho dù là một giây… Giật mình! Chẳng nhẽ ta đã ỷ lại đến thế sao? Thích đến thế…

Mọi chuyện bỗng dưng ập đến khiến Nhược Ngữ cảm thấy hoang mang và sợ hãi. Thất Dạ phải đi sao? Phải tách nhau ra sao?

Nhược Ngữ mệt mỏi tựa hẳn vào lồng ngực ấm áp. Gần đây phát sinh quá nhiều chuyện nên có chút giật mình. Hắn phải đi… Ta…

Thấy biểu tình bất an, Thất Dạ mỉm cười ôm con người bé nhỏ vào lòng, vỗ nhẹ vào lưng hắn. Ánh mắt càng thêm kiên định như đang nói, không phải lo lắng, ta sẽ nhanh chóng trở về.

Thực xin lỗi, ta có việc phải đi.

Thất Dạ nhẹ nhàng đẩy Nhược Ngữ ra, từ từ tháo diện cụ của mình xuống. Dưới ánh trăng, một khuôn mặt tuyệt mỹ lộ ra.

Ngươi nhớ phải cẩn thận đấy.

Lúc Nhược Ngữ tắm rửa xong, quay trở về phòng đã thấy hành lý của Thất Dạ được đặt sắp xếp gọn gàng. Hắn thắc mắc thì được Thất Dạ đưa cho một phong thư,

Thất Dạ mở miệng, đôi môi chậm rãi vẽ nên lời muốn bày tỏ,

Nhìn Nhược Ngữ hoảng hốt xoay đủ bốn phương tám hướng, Thất Dạ cảm thấy buồn cười, vội kéo hắn lại, hí hoáy viết: “Yên tâm đi. Diện cụ còn có thể làm cái khác. Mà người kia hẳn sẽ không làm hại ngươi, phải không? Thôi, giờ đi tắm trước đã, cẩn thận bị cảm lạnh.”

Ta không định mang ngươi theo vì ta không muốn ngươi gặp nguy hiểm. Vài ngày nữa ta sẽ quay về nên ngươi hãy an tâm.

Nhận được ánh mắt nồng nàn ấy, cái nhìn của Thất Dạ càng thêm thâm thúy. Cơ hồ, có ngọn lửa dấy lên trong đôi mắt xinh đẹp. Hai người cứ vậy, say mê nhìn đối phương, như quên mất không gian xung quanh mà chỉ biết rằng giây phút biệt ly sắp đến. 

“Ta không thể theo ngươi sao?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...