Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 52: , 53

Giữa đêm khuya thanh vắng, tiếng rống đột ngột vang lên chẳng khác nào tiếng sấm khiến Nhược Ngữ giật mình, dừng lại một giây tạo cơ hội cho đối phương ở đằng sau đuổi kịp. Hắn vừa định xoay người chạy tiếp thì cổ tay đã bị chế trụ gắt gao.

“Vì sao chạy?” Lý Nhứ Ca vẫn không hề nới lỏng tay, chằm chằm quan sát con người đứng trước mặt ình, không muốn để lọt bất cứ biểu tình của hắn.

“Dừng lại!!!” Bởi Nhược Ngữ dùng khinh công không ngừng chạy trốn mà Lý Nhứ Ca cũng khinh công đuổi theo thành ra hai người bay hết từ nóc nhà nọ đến nóc nhà kia của vương phủ. Lý Nhứ Ca vừa trông thấy được bóng dáng quen thuộc, nghiến răng hô to:

Không phải câu nghi vấn mà là một câu khẳng định. Thời điểm nghe được những lời này, Nhược Ngữ có cảm giác lá chắn trong lòng bỗng chốc bị đập tan, tay chân trở nên mềm nhũn. Không biết do tức giận hay bởi nguyên nhân khác mà một màu đỏ lựng lập tức bao phủ khuôn mặt thanh tú. Hắn muốn phản bác hoặc cười lớn chế nhạo nhưng khi chạm phải ánh mắt kia, cái gì cũng không thốt ra nổi.

“Vì cái này?”

Nhược Ngữ giãy dụa, cố gắng thoát khỏi gọng kìm song hành động này lại càng khiến đối phương siết chặt thêm. Tuy cảm thấy rất đau ở cổ tay nhưng hắn tuyệt đối không kêu rên dù một tiếng mà chỉ dùng ngữ khí lạnh băng hỏi: “Ngươi muốn gì? Mau buông!!”

……

Nhờ ánh trăng, Nhược Ngữ bỗng phát hiện đôi mắt đối diện đang nhìn mình với vẻ đáng sợ. Nom y hệt như một con sói săn đêm, một đôi mắt màu xanh biếc, tản ra khí tức vây hãm con mồi khiến hắn có cảm tưởng giây tiếp theo sẽ bị ăn thịt. Nhưng nghĩ  đến chuyện Tiêu Mộc Dao cầm mảnh ngọc bội, hắn lập tức hung hăng nhìn lại, lửa trong lòng bốc lên ngùn ngụt.

Lý Nhứ Ca vẫn nhìn chằm chằm, không hề có ý định mở miệng.

“Nguyên Nhược Ngữ! Ngươi đứng lại cho ta!!!”

“Ngươi đang ghen.”

Nhược Ngữ ngẩng đầu, ánh mắt hiện rõ sự đau đớn. Nửa mảnh ngọc bội lơ lửng trước mắt như đang trêu ngươi hắn.

“…Vương gia, xin hãy buông.” Cổ tay bị siết chặt khiến hắn vô phương trốn chạy. Ngay lúc hắn không kìm được, định hét to thì đối phương chợt lên tiếng.

“Không liên quan đến ngươi!!! Vương gia, ta chỉ là hạ nhân thôi. Xin ngài hãy buông tay. Còn rất nhiều người đang chờ ngươi…” Nhược Ngữ lùng túng quay đầu. Hắn không muốn đối diện với ánh mắt khiến hắn mất lý trí kia. Đầu đau quá! Chắc tại chén rượu ban nãy. Đột nhiên hắn muốn hét thật to rồi khóc cho thỏa thích. Thực kỳ quái.

Cơn tức giận đạt tới đỉnh điểm. Hắn muốn rời khỏi chỗ này ngay tức khắc.

Hai người đều thở hồng hộc.

“Sao có thể? Ta ghen? Ta sao có thể… Sao có thể… Ăn dấm chua của ngươi!Ngươi là cái gì của ta?! Căn bản… Căn bản ngươi… Cái gì cũng không phải…” Bị giọng điệu ta- nắm- chắc- rồi chọc giận, Nhược Ngữ giống như một con mèo bị dẫm phải đuôi, xù lông lên. Mấy ngày nay, hắn luôn phải nhìn đám nam sủng thị thiếp, phải chịu cái nhìn lạnh lùng đầy cố ý. Tất cả sự ủy khuất bởi không có chỗ xả mà dồn tích lại thành đống lớn, giờ gặp ngay thủ phạm cộng thêm chất xúc tác là rượu khiến hắn bùng nổ.

“Không được đi! Mau nói cho ta biết! Vì sao phải chạy trốn? Là bởi ta đem…”

“Đúng là ngươi đang ghen.” Lý Nhứ Ca tươi cười với vẻ kỳ lạ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...