Chương 28: . Người trưởng thành mà
Cái thời tiết quỷ quái, vừa mới nãy vẫn còn nắng đầy trời đây.
"Em muốn ăn ếch nướng tiêu." [1] Cố Lan đột nhiên nói.
Tiết Hoàn vòng qua đầu xe đi tới bên người Cố Lan, cởi áo vest ra khoác ở trên người y, "Không mang dù, đi nhanh một chút đừng để bị cảm." Nói xong, dắt tay y đi vào trong hẻm nhỏ.
Cố Lan cũng không tránh tay Tiết Hoàn, cứ như vậy mặc hắn nắm, không nhanh không chậm đi bên cạnh người hắn, "Nhà hàng này hẻo lánh như vậy a, anh thường xuyên đến?"
Nhà hàng có bốn lầu, dọc theo cầu thang uốn lượn xoay tròn đi lên, mỗi một lầu đều không có bố cục đồng dạng, tường sơn màu trắng đen đơn giản gọn gàng cùng những bức họa mang phong cách lãng mạn rất đặc trưng của Italia hấp dẫn lẫn nhau, tạo một bầu không khí cực kỳ đơn giản nhưng không mất cảm giác ấm áp cùng hứng thú khi dùng cơm. Có rất nhiều ô vuông cửa sổ bằng pha lê khiến người ta có thể thoả thích ngắm nhìn khoảng không xanh biếc ngoài cửa sổ, tạo nên cảm giác sinh cơ bừng bừng như thể khoảng không màu xanh biếc đó lập tức có thể luồn vào trong cửa sổ.
"Ân, tới rất nhiều lần, tôi cùng chủ quán kia rất quen." Tiết Hoàn lên tiếng nhắc nhở, "Cẩn thận dưới chân."
Đi ước chừng mười phút, hai người dừng lại trước một tòa nhà nằm đơn độc.
Tiết Hoàn tay cầm vô lăng, ngay cả ánh mắt đều không cho y, "Đổi lại."
n cưỡng nhíu mày, "Gỏi cá hồi." [2]
Cố Lan đứng chờ ở bên ngoài biệt thự được một lúc thì một chiếc xe Audi màu đen đi tới, y mở cửa xe bên ghế phụ ra ngồi vào, "Sao lại là anh tự mình lái xe, Hứa Thần đâu?"
"Dạ dày em không tốt, nên ăn ít mấy món ăn quá kích thích, tôi biết có nhà hàng Ý không sai, dẫn em đi nếm thử."
"Không được, đổi món khác."
Cố Lan chống khuỷu tay trên cửa sổ xe, mi�
Cố Lan suy nghĩ một chút, lại nói, "Súp tiết vịt." [3]
"Nơi này? Nhà hàng Ý?" Trên mặt Cố Lan là một biểu tình không có cách nào dùng ngôn ngữ hình dung, "Anh xác định không đi sai?"
Tiết Hoàn gật gật đầu, nhẹ nhàng đạp chân ga.
Cố Lan nhai kẹo cao su không mấy quan tâm nói, "Nói cách khác, chúng ta có hai giờ để ăn cơm?"
Cố Lan tránh né cái hố nhỏ dưới chân, "Anh đối với việc ăn uống cũng rất chú ý a."
Cố Lan khêu tóc mái, nhai kẹo cao su, tao nhã dựng thẳng ngón tay giữa lên.
Tiết Hoàn cười cười, "Tôi tùy tiện hỏi một chút."
Tiết Hoàn xoa bóp tay y, không lên tiếng.
"Thả hắn hai giờ nghỉ giải lao." Tiết Hoàn nghiêng người qua giúp Cố Lan cài dây an toàn, thuận thế hôn một cái lên môi y, "Muốn ăn cái gì?"
"Cũng không được."
Cố Lan cảm thấy phiền, "Anh nói thẳng anh muốn cho em ăn cái gì đi."
Tiết Hoàn bảy rẽ tám quẹo cuối cùng đem xe dừng lại ở một khu để xe nằm xiên bên cạnh giao lộ, tắt máy xuống xe, Cố Lan cùng xuống. Chân vừa mới đạp xuống mặt đất, một cơn mưa không hề có điềm báo trước liền rơi xuống, tuy rằng không lớn nhưng rất phiền lòng.
"Không đi sai, vào đi thôi."
Cố Lan vứt cho hắn một cái liếc mắt, "Anh muốn đi đâu ăn đều đã quyết định tốt còn hỏi em muốn ăn cái gì, có cần thiết không?"
Bình luận