Chương 4: Anh điên à?
Hắn thấy vậy nên quay sang nói:
"Tôi nói anh bị điên, anh nên để dành tâm ý này cho bạn gái của anh, không phải tôi".
"Đưa cậu đi làm".
"Tôi phải sao?"
"Ăn xong rồi về được chưa?" Minh hỏi.
"Sau khi tan làm, tôi sẽ tới đón". Rồi chạy đi mất làm Minh cũng không kịp nói năng gì.
Hôm sau, hắn đứng đợi cậu trước cửa nhà. Cậu cũng coi như hắn như không nghĩ không thèm quan tâm. Đầu xe cũng bị hắn chặn không lùi cũng không tiến. Cậu đành đi bộ:
Từ ngày gặp cậu tới giờ, hắn luôn bị cậu chửi, bị cậu lớn tiếng quát hắn cảm thấy rất bình thường ngược lại còn khá thích thú. Nhưng nếu là người khác thì đã sớm đi chầu ông bà rồi.
Tối đó, sau khi về nhà thay đồ Minh bước ra với chiếc áo sơ mi trắng, quần tây đen, giày thể thao ra ngoài cùng hắn đến một nhà hàng sang trọng.
"..."
Hắn lái xe đuổi theo cậu, nhưng cậu vẫn không quan tâm, đằng trước thẳng tiến.
Vừa nghe câu nói vừa rồi của hắn, Minh nghe như sét đánh ngang tai, không thể tin được, não như muốn ngừng hoạt động, mặt đỏ tía tai. Tự an ủi mình 'chỉ là nghe lầm..chỉ là nghe lầm..."
Dù sao thì hắn cũng thuộc dạng nguy hiểm, nói là làm tốt nhất không nên làm liều tránh ảnh hưởng người xung quanh.
"Nhưng tôi chỉ muốn dành cho em".
Cả hai im lặng một chút thì Minh cố giữ bình tĩnh gắp đồ ăn trên bàn ăn tự nhiên. Hắn nhìn nhếch mép cười người trước mặt.
"Hả?"
"Không phải ngạc nhiên, tôi bao nguyên cái nhà hàng hôm nay".
"Dừng xe". Cậu lớn tiếng nói to.
"Nè, anh làm trò gì vậy?"
"Ngay lần gặp đầu tôi đã có cảm giác với em rồi".
"Không cần".
"Anh điên à?"
Minh tính chạy ra khỏi nhà hàng thì bị một đám người bên ngoài chặn lại. Hắn cũng ngồi yên đó không làm gì, đợi Minh ngồi lại vị trí cũ.
"Anh...anh muốn kiếm trai thì đi tìm người khác, tôi không phải đồng tính".
"Tôi thích em".
"Anh đừng có điên...".
Vừa bước vào, Minh thấy không có một bóng người bên trong vô cùng ngạc nhiên. Một nhà hàng thế này sao lại không có khách, không lẽ đồ ăn không ngon.
"Liên quan gì tới cổ".
"Lên xe".
Hai người nói chuyện trong một không khí vô cùng lạnh lẽo, cảm giác này khiến người nghe phải khiếp sợ, như sắp có chiến tranh, và nếu trận này đánh không thắng thì người bị trút giận sẽ là những tên đàn em của hắn.
Tới nơi, hắn không quên đặt một cái hẹn cho cậu:
Bực bội hắn kêu người bắt cậu lên xe
"Cậu không ngồi yên thì tôi đành tới tìm cô gái ngày hôm qua".
Bình luận