Chương 45: P2: Chương 1
"Đi thôi".
Hắn từng nói chỉ muốn cậu, bỏ tất cả chỉ cần cậu. Mãi mãi không thay đổi, đặt hết tình cảm cho cậu. Gì mà cậu thay đổi chứ? Không phải anh đã thay lòng sao?
"Ừ. Lúc trước em đâu có như vậy".
Hắn chỉ nói đơn giản hai từ với Tần Nguyên. Hoàn toàn xem cậu là vô hình.
"Ở trên phòng".
"Người khác? Hừ...được lắm... người khác...haha... hahahaaa". Cậu cười khổ cho mình, đúng là không lường trước được.
Cậu có phải sai khi đặt trọn niềm tin cho hắn để giờ đây nhận lấy kết đắng.
"Anh biết mấy giờ rồi chưa?"
"Tôi nghĩ anh biết".
"Tôi...tôi....."
"Anh ra ngoài có việc mà, em đừng có suốt ngày cứ cằn nhằn hoài. Phiền chết được".
Hắn từ ngoài lảo đảo bước vào nhà, cậu đã đứng trước cửa phòng khách.
Hắn không để ý đến cậu nữa trực tiếp lên phòng lăn ra ngủ.
Hắn đi đến buổi đấu giá di�
Thiếu niên kia đến chỗ hắn, gõ cửa kính. Hắn kéo kính xuống nhìn cậu ta, cậu ta liền nói:
Buổi đấu giá kết thúc, hắn lên xe chuẩn bị trở về. Xe vừa chuẩn bị lăn bánh đã có một thiếu niên lao ra chặn trước đầu xe.
Không hiểu sao suốt một năm nay kể từ khi hai người sang Mỹ kết hôn đều bình thường, cho đến gần đây hắn có rất nhiều biểu hiện khác lạ. Thường đi khuya và đặc biệt hay say sỉn khi về, hay thậm chí có hôm còn không về. Hỏi Tần Nguyên thì y nói không biết nhưng nét mặt lại trốn tránh như có điều gì không thể nói.
Nếu là trước đây cậu sẽ rất vui mà ra đi. Nhưng còn bây giờ, đến khi yêu hắn hơn cả bản thân mình thì sự tình lại thay đổi.
"Nếu chịu không được nữa thì đi đi. Đừng ở trước mặt tôi làm càng. Không có em tôi vẫn còn người khác".
"Hai...hai người có chuyện gì sao?"
****
Câu chuyện bắt đầu từ hai tháng trước....
"Cậu kia, chán sống rồi hả?"
Đang cà lăm thì hắn từ trên bước xuống.
Cậu ngồi thất thần trên sofa cho đến sáng. Đến khi có người bước vào gọi cậu.
"Là tôi thay đổi hay anh?"
Đến cuối cùng thì hắn là người đưa giá cao nhất và dành được nó.
"Anh dâu. Sao lại ở đây? Đại ca đâu?"
Vừa nãy hắn nói 'không có em, tôi vẫn còn người khác'.
"Gì hả? Bây giờ anh chê tôi phiền?!"
Rốt cuộc thì có phải như cậu nghĩ?...
n ra hằng năm. Món đồ cuối cùng là một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh, có thiết kế tinh xảo. Đúng hơn là có một không hai, thế giới chỉ có duy nhất một cái. Vì thế nên có rất nhiều người tranh giành.
Bình luận