Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 7: 7

*Lan Nam Phi (小苍�

Không ai phát hiện ra, ở một góc bí ẩn, hai thiếu niên dính lấy nhau để chuẩn bị ngửi tuyến thể. 

Trước kia lúc Lạc Uẩn bắt hắn vì trốn học, tuy rằng tay bọn họ có chạm vào nhau, là bạn cùng bàn, mùa hè oi bức cánh tay cũng sẽ có lúc vô tình đụng phải, nhưng Lạc Uẩn chưa từng ngửi mùi của hắn như bây giờ.

Lăng Ý Tuyết giật mình, môi cong lên, bật cười: “Đương nhiên là không rồi.”

Phong Dã nhớ ra gì đó, vội lấy điện thoại ra gọi cho ba. Lăng Ý Tuyết là bác sĩ của bệnh viện thành phố, may mắn vừa lúc đối phương đang nghỉ ngơi nên cuộc gọi nhanh chóng được nhận. 

Mũ áo bị hoodie kéo ngược ra sau, lộ ra tuyến thể sau cổ sạch sẽ vô hại. 

Sau khi ngắt điện thoại, Phong Dã bảo chị tư vấn gói lại Winter is Coming. Mặt chị tư vấn đầy vui vẻ, lọ nước hoa này là bản giới hạn vô cùng quý giá, 30ml giá đã trên một vạn, thiếu niên trước mắt quả nhiên là con nhà giàu. Chị gái vội vàng lấy nước hoa ra. Phong Dã nhíu mày, lọ nước hoa còn không to bằng bàn tay, hắn không vui lắm. 

[Thật sự rất muốn liếm một cái, liếm ướt làn da kia, khiến vợ không có phòng bị rồi cắn nhẹ xuống, dùng hàm răng không nặng không nhẹ mà ma sát, chắc chắn vợ sẽ mềm mềm.] 

Phong Dã: “Lấy bốn lọ đi ạ, ba lọ gói chung với nhau, thắt cho em một cái nơ bướm hay đại loại thế, còn một lọ gói riêng cho em ạ.” 

Thượng Quan Nghị đứng tại chỗ lẩm bẩm: “Hoá ra là mua nước hoa, nước hoa – Nước! Hoa!”

Thật sự muốn cho Lạc Uẩn biết mùi của bản thân lắm.

Tay Phong Dã rất đẹp, đốt ngón tay thon dài, vân tay không có trật tự, xương cổ tay hiện rõ, động mạch đập nhanh. Vì nhiệt độ cơ thể hơi cao nên mùi nước hoa nhàn nhạt từ từ khuếch tán. 

Đặc biệt là nghe thấy Phong Dã còn chưa ăn cơm, vừa tan học đã chạy đến trung tâm thành phố mua nước hoa. 

Phong Dã nhẹ nhàng ném lại một câu đi mua nước hoa rồi đi mất. 

Chị ta tiếp đón niềm nở. Phong Dã nói rõ mục đích đến, chị gái dẫn đi ngửi thử các loại nước hoa có mùi tuyết. Phong Dã trước sau đều cảm thấy không giống, nhưng mà chị tư vấn vẫn không lộ ra vẻ mất kiên nhẫn nào, trái lại còn cảm thấy áy náy. 

Đối diện với con mắt của Phong Dã, ánh mắt đen mực sạch sẽ, khuôn mặt lạnh lẽo dưới ánh đèn lại có chút nhu hoà. 

Đệt, không được! 

Đối phương giơ tay che mắt lại, tựa người vào cửa sổ, từ từ hít thở.

Lạc Uẩn nói xong liền hối hận, Phong Dã cứ thế mà cúi đầu trước mặt cậu. 

Lạc Uẩn mím môi, bình tĩnh nhìn cánh tay trên bàn của Phong Dã, hơi do dự. 

*Gốc là 淦: Thuật ngữ internet bên Trung được dùng để thay thế cho từ 干, cả hai đều có pinyin là (gàn) .干 là từ mang ý khiếm nhã nên được thay thế bằng 淦 để đảm bảo văn minh internet. 

Phong Dã: “Không phải cậu muốn ngửi à? Tôi dùng nước hoa có mùi không khác lắm. Cậu ngửi đi, tôi thoả mãn lòng hiếu kỳ của cậu.”

Lạc Uẩn: “......???”

Hôn tới rồi......

Trong đầu cậu ta đột nhiên hiện lên câu: Mùa xuân tới, lại đến mùa động vật giao phối.

Trong lớp không có mấy người, bọn họ lại ngồi ở hàng phía sau, các bạn học phía trước thì đang nghiêm túc làm bài tập. 

“Hình như ngửi được một chút đấy.” Lạc Uẩn một bên lấy sách vở, không nói hết sự thật. 

Cách một cái điện thoại cũng có thể nghe ra Phong Dã đang rất vui, Lăng Ý Tuyết cười dịu dàng. Hai năm trước khi y ly hôn với Phong Hành* còn sợ Phong Dã không chấp nhận nổi. Bé con mới lên cấp hai đã khóc nháo rồi bỏ nhà đi, bây giờ nhìn điệu bộ này chắc là đã chấp nhận rồi. 

Chóp mũi vô tình chạm vào mạch máu nhô lên, ngón tay Phong Dã run rẩy, suy nghĩ trong lòng rối thành cuộn len. Hắn chưa bao giờ tiếp xúc gần như thế với Lạc Uẩn như thế. 

Lạc Uẩn cơm nước xong xuôi lại cùng Tô Nùng về phòng học, vừa vào cửa đã thấy Phong Dã hiếm khi ngồi trên ghế. Bình thường giờ này Phong Dã đã ra ngoài đi net hoặc chơi bóng rổ rồi. Thường xuyên không thấy bóng dáng trong tự học buổi tối. 

                          Edit: UatLac

“Ò, vậy thôi.” Thượng Quan Nghị đành phải thu tay lại, tò mò hỏi: “Chuyện gì mà quan trọng thế, anh em tốt như tao sao lại còn không biết?” 

Lạc Uẩn nhanh chóng ngửa đầu rời khỏi nhưng loại cảm xúc mềm mại ấm áp này khiến Phong Dã vô cùng vui vẻ. Sống lưng tê dại như bị điện giật, cánh mũi Phong Dã mấp máy, từ từ thu tay lại, giọng nói hơi khàn: “Ừm......, có thơm không?” 

“Nước hoa này có hai loại, một loại là bạc hà, một loại là mùi gỗ, con tự xem rồi mua nhé.” 

Chị tư vấn là một nhân tinh*. Vừa nhìn cách ăn mặc khí độ phi phàm của thiếu niên và dòng chữ không do dự trên mặt liền biết đây là một Alpha hào phóng. 

*Phong Hành (封珩) nhưng mà sau này tác giả lại viết là Phong Yến (⁠・⁠–⁠・⁠;⁠)⁠ゞ

“Không phải chứ, không có mày lực chiến của chúng ta sẽ giảm xuống một nửa đó, tao là muốn đi lên chứ không phải muốn thụt lùi đâu.” Thượng Quan Nghị ôm vai Phong Dã, không cho hắn đi. 

Khi Lạc Uẩn cúi đầu, làn da trắng tuyết sau cổ lộ ra hoàn toàn. 

Cậu không phải máy móc lạnh như băng, vậy nên cũng sẽ động lòng. 

Phong Dã nghiêm túc nghe đánh giá, thấy Lạc Uẩn nói như vậy hơi đau lòng. 

Lần này Lạc Uẩn nhanh, cũng chú ý khoảng cách nên không xảy ra chuyện ngoài ý muốn vừa rồi nữa. Cậu vậy mà ngửi được thật, lạnh lẽo, là mùi chất dẫn dụ của Phong Dã. Lạc Uẩn xác nhận mình có thể ngửi được chất dẫn dụ của Alpha, xem ra phải chừa chút thời gian đi bệnh viện kiểm tra một chút. 

Tuy là không hôn lên, nhưng hô hấp nóng rực của người mình thích đều phả lên gáy của Phong Dã. 

Giống mùi mà trước đó cậu ngửi được, hương bạc hà lành lạnh bao trùm linh sam lạnh lẽo, lại chứa chút mùi cây cỏ và bụi đất. Mùi hoa lan Nam Phi* ngọt hoà quyện với gỗ bạch tùng trắng, sạch sẽ và khoan khoái. 

Cậu vốn định từ chối nhưng bên tai lại quanh quẩn sự yêu thích trong lòng Phong Dã. Đó là mong muốn đơn giản nhất của Alpha, hành vi tán tỉnh chân thành nhất. Hắn muốn khoe chất dẫn dụ của mình để người hắn thích biết. 

Phong Dã ngây ngẩn cả người, Lạc Uẩn đang hôn cổ tay của hắn.

Lạc Uẩn vắt hết óc để tưởng tượng: “Kiểu như thiếu cái lạnh trong trời đông giá rét, vẫn thiếu xíu nữa.”

Nhận lấy thẻ từ tay thiếu niên, chị nhanh chóng đóng gói, tính tiền.

Chương 7:  Mùa xuân tới, lại đến mùa động vật giao phối.

Cả khuôn mặt Lạc Uẩn đỏ lên, nóng đến doạ người như bị lửa thiêu vậy. Vành tai thu được tiếng lòng nóng chảy của Phong Dã, một đợt lại lại một đợt làm nhi�

“......” Ngửi được thì đã ngửi lâu rồi. 

Nghĩ thế, Lạc Uẩn đặt tay lên cánh tay Phong Dã, nghiêng người lên trước, cúi đầu ngửi ngửi cổ tay hắn. 

**

*Nhân tinh (人精): người có kinh nghiệm, trải nghiệm phong phú (Baidu) 

[ Cứng ] 

Một Alpha vậy mà để lộ bộ phận yếu ớt nhất trên cơ thể mình như thế. 
u loại trái tim Lạc Uẩn. 

Đó là thứ mà Phong Dã chưa bao giờ nghĩ rằng được tự mình trải nghiệm, loại cảm giác sung sướng này khắc vào tủy rồi khuếch tán xương sống. Hắn thở dồn dập, tai hồng xấu hổ. 

Lạc Uẩn lật đến trang đang làm trước đó, vừa cầm bút đã nghe thấy một tiếng lòng khàn khàn mang theo tiếng hít thở dồn dập truyền vào tai cậu. 

Không lạnh lẽo như tính cách Phong Dã, mùi thơm, gần giống chất dẫn dụ của Phong Dã nhưng thiếu đi cái lạnh. 

Trời mới biết giờ đây Phong Dã kích động biết bao nhiêu. 

“Vậy cậu ngửi thử đi, không chừng ngửi được thật đấy, dù gì thì chất dẫn dụ toả ra từ đấy mà.” Phong Dã sợ Lạc Uẩn đổi ý, vội vàng nghiêng người rồi cúi đầu ở giữa chỗ ngồi của hai người. 

Lạc Uẩn biết vừa đến mùa hè là da của Phong Dã sẽ bị phơi đen đi một chút. 

Lạc Uẩn hơi mím môi, môi phủ lên một tầng ấm áp. Mùi hương quanh quẩn trên môi, tóc mái mềm mại rũ xuống gãi nhẹ vào lòng bàn tay Phong Dã. 

Phong Dã đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt giống có ánh sáng: “Nhưng mà không phải Beta không ngửi được à ---“. Hắn từ từ nhỏ giọng, dù Lạc Uẩn không ngửi được cũng có thể gần tuyến thể của hắn như thế. 

Dù ngẫm lại thôi cũng không nhịn được mà hưng phấn. Hắn hoàn toàn không nhận ra thiết lập tính cách trùm trường bình thường của mình đã sụp đổ hơn một nửa. 

Vừa ngồi xuống, Lạc Uẩn chưa kịp lấy sách ra thì cổ tay áo đã bị kéo. 

Trước tiết học buổi tối, thừa dịp lúc Lạc Uẩn chưa về, Phong Dã phun một chút lên cổ tay rồi ngồi lên ghế chờ. 

[ Đệch, còn có thể có loại chuyện tốt này hả!!!!] 

Chớp mắt da đầu tê dại, dòng điện chạy khắp tứ chi. 

“Cậu muốn làm gì?” Lạc Uẩn hỏi.

                         Beta: Yuan
                          ___________

“Biến, dám xem tao là công cụ hình người hả?” Phong Dã phủi tay cậu ta ra, “Tao có chuyện phải làm, mày tự chơi một mình đi.” 

Chỉ là ngửi một chút thôi mà, chắc là không có gì ghê gớm cả. 

Ít như này chỉ đủ dùng vài lần thôi, hắn còn muốn đưa cho Lạc Uẩn, nghĩ đến cảnh mỗi ngày Lạc Uẩn đều phun chất dẫn dụ của hắn! 

Tựa như có người ở ngay trước mặt cậu, đọc truyện người lớn có nhân vật chính là cậu cho cậu nghe, bỗng nhiên cảm thấy xấu hổ đến đỏ mặt. 

Cậu hơi hơi mở to hai mắt, lần đầu tiên nghe được từ “liếm” lộ li�

Phong Dã không giấu được niềm vui, cười một tiếng: “Vâng ạ, vợ con bảo muốn ngửi mùi chất dẫn dụ của con!” 

Cậu che lại vành tai đỏ đến mức có thể lấy máu, cố gắng làm giọng của mình nghe như bình thường: “Khá thơm, hương bạc hà nhạt trộn lẫn linh sam và bạch tùng thanh nhã, kiểu như là.....” 

Nghĩ đến Lạc Uẩn ngửi tuyến thể của hắn, máu Phong Dã dâng lên, trong mắt hiện lên một vòng màu sắc, hơi thở ra cũng nóng. 
u hơn cả ôm, hôn, đánh dấu. Dù Lạc Uẩn trông vô cùng bình tĩnh, nhưng bây giờ tai cậu đang nóng lên. 

“!!!”Con mắt của chị tư vấn tràn đầy sợ hãi, nghĩ đến phần trăm được nhận, nụ cười trên mặt không kiềm chế nổi: “Chị sẽ lấy hàng từ cửa hàng khác ngay.” 

Cậu tĩnh tâm, dời toàn bộ sự chú ý lên sách giáo khoa trước mắt, thoáng thấy Phong Dã từ từ ngồi thẳng người.

.......... Đại não Lạc Uẩn hoàn toàn ngừng hoạt động. 

Alpha thân hình cao ngất lúc này lại hơi cong lưng, gục đầu xuống, giống như con cún lớn bị vứt bỏ, đáng thương vô cùng. Đặc biệt là nghe thấy Phong Dã một lần mua ba lọ muốn cho cậu, bây giờ mùi hương hơi khác, hắn không muốn cho nữa, dù sao cũng không phải mùi của hắn. 

Từ 干 nghĩa là ịt ịt 🙉

Lăng Ý Tuyết tâm trạng tốt, nhích môi dưới: “Sao vậy? Muốn tặng quà hả? Con có người thương rồi à?” 

“Nước hoa có mùi giống mùi chất dẫn dụ của con hả?” Lăng Ý Tuyết đẩy mắt kính trên mũi, tay đặt trong túi áo blouse, nhớ đến nước hoa trong tủ đồ: “Vậy thì lấy lọ Winter is Coming mùa đông của 1N1 đi.” 

Trong lớp có điều hòa nên Phong Dã không mặc áo khoác, bên trong là áo hoodie, cổ tay áo bị hắn xắn lên. 

Đôi mắt trắng đen rõ ràng của Phong Dã mở to. Vui vẻ, kích động, vui thích chồng chéo trong mắt, lại nhanh chóng bị giấu vào bên trong.

Người trong lớp không nhiều, Tô Nùng đã đi vệ sinh rồi, nhưng Lạc Uẩn vẫn cảm thấy xấu hổ. 

Lăng Ý Tuyết nghiên cứu về những thứ có liên quan đến việc Omega phân hoá không bình thường nên y đã từng đọc lướt qua những kiến thức về Omega.  

Cứ lải nhải cạnh tai mãi, Lạc Uẩn cảm thấy tim mình hơi tê.  

Không có một chút tỳ vết, không có tuyến thể hơi nhô lên, không có hương vị, nhưng đôi mắt Phong Dã không rời được.

Môi ngập ngừng, lòng Lạc Uẩn lâng lâng. Không biết thế nào, cậu thuận miệng nói: “Không thì để tôi ngửi ở sau cổ của cậu, mùi ở đó là nồng nhất mà, không chừng có thể ngửi được.” 

Bên kia điện thoại im lặng hai giây: “Cậu ấy không phải là Omega mà là Beta, ba không để ý chứ?” 

Phong Dã: “Dạ, cảm ơn ba ạ.”

Buổi chiều, từ lúc tan học đến tự học buổi tối còn một tiếng rưỡi, Phong Dã không lên mạng cùng bọn Thượng Quan Nghị, hắn còn phải đi mua nước hoa. 

Đậu xanh* a a a a! 
�): nó có chứa một ít hương cay nồng và hương hoa tươi mát tạo nên một mùi hương đặc biệt.

Cánh tay đặt trên bàn màu trắng lạnh, mạch máu xanh tím trên cánh tay thầm động đậy, không hiểu sao nhìn có chút gợi cảm. 

Nhất thời vì quá sợ nên cơ thể cậu nghiêng lên trước, chân sau của ghế cũng nhếch lên. Thăng bằng vốn không đủ còn động mạnh như thế khiến Lạc Uẩn mất cân bằng mà ngã về trước. 

“Tiểu Dã cố lên! Có chuyện gì liên quan đến Omega có thể hỏi ba nha.” 

Phong Dã lái xe đến trung tâm thương mại cao cấp của thành phố, rồi đi thẳng đến thương hiệu nước hoa cao cấp hàng đầu 1N1. Thật ra hắn không biết nhiều về mấy thứ này đâu, nhưng mà từng thấy ba Lăng Ý Tuyết của hắn dùng, lơ đãng liếc mắt hai cái thì nhớ được tên nhãn hiệu. 

Trên thế giới không có nước hoa nào có mùi giống chất dẫn dụ của hắn đúng không? 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...