Chương 12: Ý NGOẠI - NGOÀI Ý MUỐN
Nhìn thấy Lưu Vân đến gần, Li�
Lưu Vân lên tiếng gọi lại: "Ngồi xuống ăn chút gì đã, chỗ đó đứng thoải mái lắm?" Lưu Vân ngó y vẫn ẩn thân ở đại thụ, khẽ cười nói. Đang khi đó, thành thạo lật thỏ nướng, mùi thịt chậm rãi tỏa ra.
Đáp lại hắn vẫn là yên tĩnh như mộ phần, cùng với– thanh âm " Cục, cục".
Thoáng do dự, xoay người lại ngồi ở một bên, khép hờ mắt, yên lặng dưỡng thần.
m Hàn liếc xéo Lưu Vân, cuối cùng cũng nhận lấy. Cắn một miếng nhỏ, nhíu mày hỏi: "Đây là cái gì?"
Một lúc lâu, Lưu Vân ngẩng đầu, hướng chỗ hắc ảnh biến mất kêu lên: "Uy! Ngươi không nhìn ta, không sợ ta chạy sao?"
m Hàn. Y mở mắt, nhưng không có nửa phần ý đón nhận. Lưu Vân khẽ nhướng cao mi nói: "Thế nào? Sợ ta hạ độc không dám ăn hả?"
Lưu Vân ngớ ra, lập tức lại nở một nụ cười nhẹ phơi phới nói: "Ngươi nghĩ ta chạy sao? Ha ha....."
m Hàn liếc Lưu Vân, dời gót muốn đi.
Rất nhanh Lưu Vân phát giác, thanh âm này đến từ dạ dày mình. Ách, thật là đói quá.....
Li�
m Hàn nhìn lướt qua thỏ hoang trên tay hắn, thản nhiên nói: "Ngươi không đi sao."
Lưu Vân kinh ngạc ngưng mắt nhìn mạt thân ảnh đĩnh ngạo kia rời đi, bỗng dở khóc dở cười lắc lắc đầu, rủ mắt ngắm nghía vài sợi tóc quấn quanh đầu ngón tay. Y ra tay tuy mạnh mẽ độc ác, nhưng tịnh không có sát ý tàn tuyệt, đây cũng là nguyên do Lưu Vân dù đi ra mà không lập tức phản kích. "Ngẫu nhiên tùy hứng sao?" Khóe miệng Lưu Vân cong lên một độ cong khó phát hiện, "Thêm một chút xíu nữa, rớt xuống sẽ không phải là vài sợi tóc a.... Ta nên cảm tạ 'bất sát chi ân' của ngươi thế nào đây?..." Hàng mi thật dài rủ xuống, che khuất ý cười tà chợt lóe rồi biến mất trong mắt hắn.
Li�
Không lâu sau, thịt đã chín, Lưu Vân xé một miếng đưa cho Li�
m Hàn dừng cước bộ, ở đâu cũng không sao cả, nhưng người này lại muốn giở trò hay gì đây?
Hắn bất đắc dĩ cười cười, quay đầu nhìn lại đống lửa một bên không ai thêm củi đã muốn tàn, xoay người thuận tay lấy một cây củi cháy làm đuốc, đi vào rừng săn thú. Ngự Lưu Vân hắn nếu bị đói chết chẳng phải quá oan uổng rồi?
"Cho dù ngươi muốn trốn, ta cũng có thể tái giết ngươi." Li�
Đến lúc Lưu Vân thật vất vả bắt thỏ hoang trở về, xa xa đã trông thấy đống lửa vốn phải tắt rồi lại bốc cháy mạnh, một bóng đen cao lớn ngồi thẳng tắp bên cạnh, ngọn lửa nhảy nhót chiếu lên khuôn mặt nghiêng tuấn lãnh của y, phía sau chỉ để lại cái bóng cô tịch mà u ám bị ánh lửa kéo dài thật dài.
Bình luận