Chương 32: HỒI ỨC
"Cha ta?" Đáp án này Lưu Vân cũng từng nghĩ đến, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không ngờ sự tình trong đó. Dù vậy vẫn mơ hồ cảm thấy chuyện này và việc phu phụ Ngự Khiếu Thiên qua đời ba năm trước...
m Hàn không nói gì, chỉ ngơ ngẩn nhìn Lưu Vân, nhãn thần chợt trở nên buồn bã.
"Ngọc bội này... đúng là Ngự Khiếu Thiên đưa cho ta". Y đáp lại ánh nhìn của Lưu Vân.
Không ngờ Li�
Có một chút đau xót khẽ lướt qua, ngọc bội này...
Đem cả tên họ ra gọi như vậy cũng không thấy có chỗ nào không thích hợp. May mà Lưu Vân cũng không phải là "Lưu Vân" thật sự, nên đối với chuyện này cũng không để ý.
m Hàn, thấy y không phản ứng, bèn đưa tay nhẹ nhàng xoa lên eo y, chớp mắt cười nói: "Còn đau sao?"
Thấy ngọc bội, lúc này bỗng nhiên lại nhớ tới thân phận của y, nghĩ đến chuyện ba năm trước, cùng với thân phận chính mình, trong lòng bỗng nhiên có một chút hoang mang. Nghĩ rằng Lưu Vân đã hoài nghi nên dứt khoát tự nói ra. Y cũng không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, trong lòng, trừ Lưu Vân cùng với bản thân, không có người nào khác, nên lúc này lại gọi thẳng họ tên Ngự Khiếu Thiên.
m Hàn yên lặng gật đầu, bỗng nhiên vội vàng ngồi bật dậy nắm chặt cánh tay Lưu Vân, không ngờ hạ thân đau nhức như bị xé rách làm y ngã trở lại giường.
Thời gian trôi đi, chớp mắt chân trời phương Đông đã dần sáng rõ.
"Tỉnh rồi?" Lưu Vân hơi nghiêng đầu, thấy y nhìn chằm chằm ngọc bội trong tay mình, lập tức đưa ra, khẽ cười nói "Rơi ra từ y phục của ngươi"
Ánh mắt vô thức dừng lại.
m Hàn nhẹ mở hai mắt, trước mắt là khuôn mặt nhìn nghiêng tuấn lãng của Lưu Vân, mày kiếm mắt phượng, mũi cao anh tuấn. Bạc thần không tô mà đỏ, tựa hồ vẫn còn dấu vết chính mình cắn mút đêm qua, đột nhiên khẽ nhếch lên rồi lại hạ xuống.
Thật sự là có liên quan.
Nhưẩn như hiện dưới những sợi tóc đen, hàng mi cong buông rũ, đôi mắt đen như mực chăm chú nhìn vật trên tay hắn, một khối ngọc bội bằng bạc sáng lấp lánh giữa những ngón tay thon dài.
"Đáp ứng ta, dù có chuyện gì, cũng không được ly khai ta!"
Li�
Lưu Vân cả kinh, vội vàng kéo chăn bông lót dưới lưng Li�
Li�
Li�
m Hàn cắn răng, không hề đáp lại, nhưng lại càng nắm chặt cánh tay Lưu Vân, giọng gấp gáp:
Bình luận