Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 40: TRƯỜNG ĐÀM

"Ngươi bị thương?" Lưu Tiêu hơi kinh ngạc. Có thể đả thương người này, nhất định không phải người tầm thường. Vậy, Vân có phải sẽ...

  Nghe Trầm chưởng quỹ kể sơ qua, Lưu Tiêu nhíu mày một lát, không nói được lời nào, hai tay chắp sau lưng nắm chặt hơi run rẩy. Chỉ tới chậm một chút, lại nhượng Thiên Tuyệt hưởng trước. 

Lưu Tiêu khẽ gật đầu, cấp tốc đi vào mật thất trên lầu.

Hắn... Đến tột cùng là nghĩ như thế nào? Chẳng lẽ lại là cố ý...

"Ngự công tử? Ngự công tử?" Trầm chưởng quỹ thấy y nửa ngày không phản ứng, liền khẩn trương gọi.

Chuyện ba năm trước tuyệt đối không thể tái di�

"Không có gì, nói cho ta biết, rốt cục chuyện gì đã xảy ra?" Lưu Tiêu hơi ngượng ngùng, không khỏi thấy dở khóc dở cười vì sự ghen tuông vô lý của chính mình. Lòng dạ y từ lúc nào trở nên hẹp hòi như vậy? Vân chói mắt như vậy, sao có chuyện chỉ một mình y bị hấp dẫn?" Đừng nói Mộ Dung Linh, Huyền Hữu công tử Trầm chưởng quỹ vừa nhắc đến chỉ sợ đối với hắn cũng... Bằng không, tại sao lại đuổi theo? 

Thế nhưng... Vân cư nhiên một mình đuổi theo, rõ ràng là bẫy rập, không lí nào hắn không biết?! 

"Vân huynh võ nghệ phi phàm, lại cơ trí hơn người, sẽ không gặp chuyện không may đâu." Nhìn Lưu Tiêu nhíu chặt mày, dường như hiểu thấu tâm sự của y, Thệ Thần nhẹ giọng an ủi. Nhưng cũng chỉ có bản thân y biết, những lời này là nói với chính mình.

"...Trước tiên đem sự kiện này giữ kín, không nên đả thảo kinh xà. Sau đó phái vài người đi tìm Vân Tiêu công tử." Lưu Tiêu thần sắc bình thản, trầm giọng nói. Lúc này lòng y nhất định không thể loạn, nhất định phải lãnh tĩnh!

n!

"Những chuyện này, Thệ gia đã phân phó qua." Trầm chưởng quỹ mỉm cười đáp.

"Thệ?" Vừa bước qua cửa đá, chỉ thấy Thệ Thần lẳng lặng ngồi bên cửa sổ. Trên tay cầm chén, hương thơm ngát thoảng qua làm say lòng người. Đôi mắt đen thăm thẳm trông về phía chân trời xa xa. Đột nhiên trời nổi gió, tóc đen tung bay, mơ hồ lộ ra đầu vai băng bó.

"Tiêu huynh?" Thệ Thần nhẹ nhàng gọi. Ánh mắt thay đổi, khẽ giấu một tia rung động, trong nháy mắt đã khôi phục lại nhãn thần bình thản.

"Nhanh như vậy à, Tiêu huynh." Thệ Thần quay sang khuôn mặt tuấn lãng bên trái mình, khóe miệng mỉm cười như cũ, không hề giống người vừa chật vật trải qua một trận ác đấu.

"Hy vọng là vậy." Lưu Tiêu bình thản nói. Phải chăng y suy nghĩ quá nhiều, vì sao cứ nhắc tới Vân là ánh mắt Thệ Thần lại trở nên nhu hòa như thế...

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...