Chương 84: PN3: MINH NIÊN THỬ KHẮC
Ngoài đình có tiếng bước chân khẽ khàng, nam tử chậm rãi mở mắt, mỉm cười: ""Linh, ngươi tới rồi —— Thanh muội?"
"Dạ."
Mộ Dung Linh chỉ cười, không thừa nhận cũng không phủ nhận, xem như là ngầm đồng ý.
Khách đã vãn. Mộ Dung Linh lại nhìn nàng, hỏi: "Hắn đến rồi? Người đâu?"
Đào hoa phượng nhãn lập tức lộ ra vẻ vui mừng, rồi nhanh chóng khôi phục lại như trước. Hơi hơi mỉm cười, hướng về những người còn lại, nói: "Bản công tử hôm nay còn có chuyện quan trọng, tiếp đãi không chu toàn, mong các vị thứ lỗi."
Trước mắt là giai nhân mặc một bộ váy hoa đỏ hồng khiến người kinh di�
Lá phong xanh ngắt Vãn Phong Đình. Mùa thu chưa sang, rừng phong còn chưa nhuộm đỏ.
Lạc thành. Mộ Dung phủ.
Nắng chiều ấm áp, khói tỏa lững lờ, thật giống như đang ở chốn bồng lai tiên cảnh.
"Ha ha, Mộ Dung công tử là vội vàng đi gặp tình nhân sao, không biết là cô nương nhà nào phúc khí như vậy?"
"Công tử gia." Ngoài cửa, một nữ tử áo đỏ chầm chậm bước vào, nói cười khoan thai, áo lụa hỏa hồng bằng sa mỏng lộ ra dáng vẻ câu nhân.
Lão bản bụng phệ chăm chú nhìn Phượng Dao đang hướng Mộ Dung Linh tiến đến, cúi người bên tai y nói nhỏ vài câu.
m, gió nhẹ thổi qua tầng sa mỏng buông rũ, mái tóc đẹp búi cao được Phỉ Thúy Ngân Trâm tô điểm, càng lộ ra vẻ thành thục quyến rũ.
n các vị lão bản."
Mặt trời chiều lười nhác khuất sau ngọn cây. Ve sầu bắt đầu gáy, du dương êm tai.
Phượng Dao che miệng khẽ cười: "Công tử gia còn sợ người chạy mất hay sao? Đang ở Vãn Phong đình —— công tử gia?" Lời còn chưa dứt, bạch ảnh trước mắt đã đi khuất từ lâu.
Đang ngồi trong đình là một nam tử áo tím, mắt phượng khép hờ, khóe môi mỏng hơi cong lên, dường như đang mỉm cười.
"Người đâu, ti�
"Mấy người chúng ta không làm phiền nữa, cáo từ."
Thanh bạch ngọc chiết phiến trên tay nhẹ nhàng lay động, tóc đen như mực, nguyệt bạch khinh sam, nam tử tựa người vào ghế tựa lông điêu, nhàm chán cùng vài thương gia nói vài câu khách sáo vô vị.
Bình luận