Chương 88: PN7: MỪNG NĂM MỚI
mừng năm tuổi, cả nước trên dưới đều vui mừng.
Cảm thấy an tâm không giải thích được.
Rét đậm vừa qua đi không lâu, liền đó là mùa xuân đến. Huyền quốc thái tử Huyền Vân Dạ, Vân Nguyệt công chúa mới vừa cử hành xong l�
Đã quá giờ lên đèn, tầng tầng hành lang uốn khúc quanh hồ được tô điểm bằng đèn ***g hoa lệ, xa xa trông như sao trời sa xuống mặt đất, mặt nước lăn tăn phản chiếu ánh đèn lấp lánh.
Trên đường cái Huyền Diệu treo đèn kết hoa, ngựa xe như nước. Thỉnh thoảng có vài đứa trẻ tụm năm tụm ba cầm ***g đèn đuổi nhau, rất náo nhiệt.
Chăn tuột xuống một nửa, áo ngủ rộng hơi mở ra, mơ hồ có thể thấy ***g ngực tinh tế, xương quai xanh quyến rũ.
Thệ Thần cởi giày, nín thở rón rén đến gần, mơ hồ có thể cảm giác được hơi thở đều đặn của người đang ngủ say trên giường.
Sương Vu nhìn thấy người đến, vừa mới nghênh đón, đã thấy y mỉm cười khoát tay chặn lại, lập tức hiểu chuyện thức thời lui xuống, thuận tiện cho lui trạm gác ngầm bốn phía.
Thanh ảnh cao ráo lặng yên đến gần cánh cửa tinh xảo, bước chân nhẹ nhàng không hề tạo ra một tiếng động.
Cuối hành lang là phòng ngủ của Các chủ, tao nhã mà hoa lệ. Xa hơn một chút, là mấy viện lạc của các vị "chủ nhân" khác.
Vào đêm, Vân Hi các.
Giữa phòng rộng rãi ấm áp là giường ngọc phi thường lớn. Trên giường trải thảm lông, mềm mại d�
Gió nhẹ lập tức thổi vào, màn trướng xanh nhạt lất phất bay giữa không trung, hư huy�
Lưu Vân nằm nghiêng trên giường, tóc đen dài cởi ra, xõa tung, một nửa che trên mặt, ánh đèn yếu ớt chiếu rọi lên nửa kia khuôn mặt, anh tuấn kinh người.
Ngón tay khớp xương rõ ràng chẳng biết lúc nào đã mở thắt lưng Thệ Thần, ngoại sam màu thiên thanh trượt xuống, bởi vì hừng hực ám muội mà sinh ra một tầng mồ hôi mỏng thấm ướt tiết y, dính sát vào người, lại bị đôi tay nọ từng lớp mở ra, lộ ra bờ vai gầy gò mà cân đối.
n như mộng. Cửa khẽ đóng lại, màn che lại nhẹ nhàng rũ xuống.
Người vốn đang say ngủ bỗng nhiên hé miệng, mút lấy bờ môi y.
Thệ Thần mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm nhìn kĩ từng chút một, ánh mắt nóng rực, nhưng mặt không đỏ không thở gấp, cũng không động thanh sắc, không biết là đang nghĩ gì. Lát sau mới nhẹ nhàng vén tóc đen bên má Lưu Vân, cúi đầu hôn lên môi hắn.
chịu. Những ngày mùa đông, trên sàn nhà cả phòng đều trải thảm lông cáo, đi chân trần cũng không cảm thấy lạnh.
Bình luận