Chương 10: GIÁ NHƯ CẬU NHÌN THẤY HÌNH XĂM LÚC ẤY
" Ừ, trên đó là vậy, nhưng con muốn như thế nào cứ bảo họ?"
Kiệt tâm sự:
" Con quen chưa?"
Ăn xong hai bố con lại ngồi phòng khách tâm sự với nhau. Bố cậu hỏi han:
Bố Kiệt cũng nghĩ đến việc này nhưng chờ ổn định sẽ bàn với Kiệt, không nói với cậu sợ cậu áp lực nhưng có lẽ Kiệt cũng rất có máu kinh doanh nên đã nghĩ ngay đến việc này trước khi bố bàn với cậu.
" Con thấy trên đó nhu cầu họ thích các sản phẩm gỗ, con tính mở thêm lĩnh vực sản xuất nội thất nữa bố thấy sao?"
Bố Kiệt vô cùng hạnh phúc nhìn Kiệt cười mãn nguyện.
Kiệt từ ngoài vào nhà đã ngửi thấy mùi thức ăn rất thơm. Cậu về là đến ôm bố ngay lập tức như một đứa con bé bỏng.
Bố Kiệt cười to:
làm ăn nên cậu mới làm việc đã có ý tưởng mở thêm lĩnh vực sản xuất và buôn bán nội thất gỗ kiếm được khoản thu nhiều hơn.
" Không sao bố ạ, con lại thấy cần triển khai sớm, vì cơ bản lĩnh vực mua bán gỗ của chúng ta đã có thị trường khắp cả nước rồi, chi nhánh trên đó hoạt động cũng rất thuận lợi rồi, cơ hội này nên triển khai luôn là tốt nhất bố ạ!"
Thật vậy bố cậu quen rất nhiều người trong giới kinh doanh ở khắp nơi từ khách hàng họ trở thành đối tác rồi anh em vì bố Kiệt tính tình chan hoà thân thiện và chính trực nên rất nhiều người trong giới kinh doanh và cả những mafia cũng đều kính nể ông.
Bố cậu nghe vậy rất mừng và đồng ý.
" Con cảm ơn cô, đói quá,..nhưng con phải đi tắm đã?"
Ngày cuối tuần Kiệt thường về nhà thăm bố. Ở thành phố không có xa lắm nên cậu tự lái xe về nhà với bố mỗi tuần. Bữa ăn đã được chuẩn bị sẵn với rất nhiều món Kiệt thích. Có thể nói dù hai bố con đơn độc ở với nhau như vậy nhưng thật sự hạnh phúc vô cùng. Cô giúp việc trong nhà như mẹ của Kiệt vậy, bà lo cho hai cha con từ quần áo cho đến nhà cửa. Vì thế không lạ khi người giúp việc lại cùng ngồi ăn cơm với bố con Kiệt là chuyện rất thường tình.
"Ôi ngon quá toàn món con thích!" Rồi quay sang cảm ơn cô giúp việc:
Nhìn trên bàn ăn toàn món ngon cậu ồ lên:
Kiệt thấy môi trường trên đó rất d�
"Con về rồi à!"Bố cậu vỗ về.
" Được vậy con cứ triển khai, bố nhờ chú Hải – bạn bố hỗ trợ con làm quen với thị trường, chú ấy quen nhiều người trong giới kinh doanh nội thất, con có thể hỏi chú ấy!"
" Ăn nhiều vào con..." Cô giúp việc nhẹ nhàng bảo và gắp món cho Kiệt.
Cậu đi tắm ra dùng bữa cùng bố và cô giúp việc.
" Bố đã từng nghĩ tới rồi, nhưng sợ con áp lực nên bố chưa triển khai..."
Kiệt càng thêm hào hứng:
"Quen rồi bố ạ ở thành phố cũng có nét khác ở quê, kiểu sếp là phải gọi lịch sự và có sự kính nể, có lúc con hơi ngượng không quen?"
Bình luận