Chương 5: TỚ MUỐN CÓ XĂM HÌNH CÂY CỎ GIỐNG CẬU
Thiện ngập ngừng tìm lý do nhưng thật ra cậu cũng không biết chỉ biết muốn có hình giống Quân thôi.
Cuối cùng cũng đã xong. Thiện có hình xăm y chang Quân luôn. Cậu hớn hở. Đau xíu thì hết thôi, cậu lại ton ten cùng Quân đi bán.
Quân ngây ngô giải thích cho Thiện vui vẻ.
...
" Ừ, vậy hai chúng ta là người thân của nhau, mãi mãi là người thân của nhau?"
" Chắc bố mẹ tớ không cần tớ nữa, là thật rồi.!"cậu cúi đầu lại khóc rồi.
Thiện chắc hơi ngại nên cậu xăm ở ngực bên phải, không giống Quân Quân xăm ở đằng sau lưng nhưng ở phía bên phải gần mông, chẳng qua Quân không muốn nhiều người biết lắm nên xăm vị trí đó thôi.
" Tớ xăm ở ngực phải, như vậy được không?"
" Ôi, đau quá,...".
Đã hơn hai tháng trôi qua, Thiện cũng không nghe bố mẹ liên lạc với mẹ Ngọc. Cậu lại buồn và suy ngẫm, cả ngày cứ ủ rũ buồn bã. Đêm tới, thấy Thiện buồn Quân rủ Thiện ra ngoài chơi cho thoải mái.
Làm sao không đau lòng được.
....
Quân gật gật:
Hai cậu bé lại dẫn nhau đến chỗ anh trai xăm. Thiện đau đến nhăn cả mặt. Quân ngồi vỗ vai Thiện cho đỡ đau.
Quân biết Thiện đang nói đến chuyện gì, chắc chắn rồi Thiện rất thương bố mẹ mà.
...
" Phải, tớ cũng không có người thân nào hết, tớ cũng mồ côi, giờ cậu cũng giống tớ, vậy hai chúng ta giờ làm người thân của nhau thì sẽ có người thân,cậu thấy đúng không?"
"Ờ...thì vì hai đứa mình là người thân thì phải có cái gì đó giống nhau?"
" Nhưng sao lại giống hệt tớ?" Quân hỏi
Quân chỉ biết cố gắng an ủi Thiện lúc này thôi
Quân xoa đầu THiện
" Người thân?"
" Đi ra ngoài chơi đi?"
Thiện gật đầu.
Quân cũng không hiểu nhưng không hỏi nữa, Thiện muốn gì Quân đều chiều Thiện cả.
" Giờ tớ giống cậu rồi, là đứa trẻ mồ côi, không còn người thân nào nữa"
" Ừ,.."
Từ khoảnh khắc này Thiện đã bắt đầu vui vẻ và không còn nghĩ ngợi gì nữa, Thiện chấp nhận là đứa trẻ mồ côi, có Quân là người thân duy nhất chỉ đơn giản thế thôi.
" Tớ muốn có hình xăm như cậu?"
" Cậu thích nó à?"
Hai đứa mua đồ ăn vặt quá trời ngồi một góc ăn.
" Ở đâu cũng được?" Quân bảo.
Lối phân tích của Quân nghe buồn cười thật nhưng lại làm Thiện vui. Cậu vui vẻ gật đầu.
Như được an ủi, Thiện hỏi:
Một hôm Thiện nhớ lại hình xăm cây cỏ của Quân, giờ cậu cũng như Quân thôi không sợ bố mẹ buồn nữa, cậu muốn có hình xăm giống Quân, cậu nhờ Quân dẫn cậu đi xăm. Dưới gốc cây thỏ thẻ với nhau"
Quân ngạc nhiên nhìn Thiện công tử lắm.
" Sắp xong rồi nhóc, ..." Anh trai nói
"Ừ, tớ là người thân của cậu, cậu là người thân của tớ?
Thiện nhăn mặt
" Ừ, xíu tớ dẫn cậu đến anh trai xăm cho cậu, cậu muốn xăm chỗ nào?" Quân hỏi
Buổi sáng hôm sau như thường lệ hai đứa trẻ lại cùng nhau đi bán vé số, cuộc sống có lẽ bắt đầu từ đây với Thiện khi cậu đã quen dần với cuộc sống của một đứa trẻ mồ côi, có Quân là người thân duy nhất, cứ đi bán cùng nhau về cùng nhau sống vô cùng vui vẻ.
" Tớ là người thân của cậu mà, sao lại không còn?"
"Ừ, hình xăm giống hệt cậu?"
"Hai tháng rồi, tớ không nghe mẹ Ngọc nói gì cả?" Thiện xị mặt.
Nghe Quân rủ ra ngoài cậu liền đồng ý, vì cũng chán lắm rồi.
" Ừ"
Thiện nhìn Quân đôi mắt buồn bã nặng trĩu.
Bây giờ Thiện có thêm một nhiệm vụ là dạy Quân chữ nhiều hơn, giúp Quân đọc viết nhiều hơn. Nhờ vậy mà Quân biết thêm nhiều chữ và đọc cũng nhanh hơn. Hai đứa cứ gắng bó cùng nhau như hình với bóng suốt ngày như vậy. Thiện cũng chẳng còn nghĩ nhiều, có Quân bên cạnh cùng mẹ Ngọc và các anh, em ở ngôi nhà như vậy đã hạnh phúc lắm rồi.
Quân ngập ngừng:
" Không sao đâu, còn tớ mà, mẹ Ngọc , các bạn ở nhà nữa, cậu không có một mình đâu?"
Bình luận