Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 26: 28

Người phía sau hắn ngủ hết sức ngon lành, cả người được áo choàng bọc kín mít, trên mặt phản chiếu ánh lửa hồng hồng đáng yêu cực kỳ.

Vĩnh Vương cúi đầu nhìn người đang ngủ say, chẳng có vẻ gì là muốn gọi y dậy.

"Tuyết càng lúc càng lớn, sợ là đêm nay không về được đâu."

——————

Hắn ngẩng đầu nhìn những đốm lửa trong không khí rồi cười khẽ.

Đường Ngọc hết sức khẩn trương, vội vàng hỏi: "Vậy phải ngủ qua đêm ở đây sao ạ?"

Đường Ngọc sờ mũi ấm ức đáp.

Đường Ngọc gật đầu rồi cởi áo choàng xuống cho Vương gia mặc tránh gió.

Hắn tự lẩm bẩm.

Trời rất mau tối, hai người ăn qua loa lương khô rồi chuẩn bị ngủ.

"Vâng." Đường Ngọc ngoan ngoãn nằm xuống rồi gọi một tiếng, "Gia......"

Giai nhân này không phải ai khác mà chính là khoai môn nhỏ đang ngủ say sưa.

"Xem ra chỉ có thể như vậy thôi." Vĩnh Vương gật đầu rồi trêu chọc y, "Dù sao khoai môn ngươi đi trên đất tuyết sẽ bị lún tới cổ cho xem."

Vĩnh Vương vẽ xong nét cuối cùng, ánh mắt thâm trầm ngắm một hồi, cuối cùng lại dùng chân xóa đi hình vẽ mỹ nhân chìm vào giấc ngủ.

"Đừng rộn, ngươi mới hết bệnh được mấy ngày đã bắt đầu cậy mạnh rồi hả? Phủ Vĩnh Vương không có dư bạc để xem bệnh cho quản gia đâu." Quả nhiên y lại bị Vĩnh Vương đẩy về, "Mau ngủ đi, bản vương canh chừng nửa đêm đầu, nửa đêm sau đến lượt ngươi đấy."

Vĩnh Vương chỉ nhìn y một cái chứ không trả lời.

Khoai môn quản gia mở to mắt thì thầm.

"Không có cửa đâu." Vĩnh Vương lập tức bóp nát ý nghĩ của y từ trong trứng nước, "Ngươi tưởng mình lợi hại lắm à? Tay chân khẳng khiu, muốn tự vệ cũng khó. Lẽ ra trước đây phải bắt ngươi học võ chung với bản vương mới đúng, cũng vì sư phụ mềm lòng thấy ngươi đáng yêu nên mới để ngươi ngày ngày đi mò cá thôi."

Đường Ngọc không biết làm sao, y do dự nói: "Hay là Vương gia về phủ trước đi, tiểu nhân chờ ngày mai tuyết ngừng rơi sẽ tự về sau."

Vĩnh Vương chỉ vào vòng tròn bên trong nói.

Nam tử cao lớn ngồi cạnh đống lửa cặm cụi cầm than vẽ nguệch ngoạc trên mặt đất.

Đường Ngọc cũng chẳng thèm để ý mà nghe lời nhắm mắt ngủ.

"Khoai môn, lát nữa ngươi ngủ ở đây đi, gió không thổi đến chỗ này đâu."

"Gia, áo choàng này trả lại ngài."

"Hừ." Vĩnh Vương lẳng lặng nhìn mỹ nhân ngủ say rồi khẽ hừ một tiếng, lại tiếp tục bôi bôi vẽ vẽ.

"Nhóc ngốc."

Mặt đất gồ ghề nhấp nhô bị hắn xem như vải vẽ, dùng than củi phác hoạ ra một giai nhân thanh tú.

"Thế thì đành làm phiền gia vậy."

Hắn lại đưa tay vẽ một vòng tròn lớn và mấy vòng tròn nhỏ, chỉ với mấy nét bút đã vẽ ra một con rùa to.

Đêm dài sương nặng, lửa cháy lách tách trong hang núi nhỏ hẹp.

Vĩnh Vương đang nói đến lúc Đường Ngọc mới vào vương phủ, lúc đầu y theo Vĩnh Vương học đủ thứ, chỉ là thân thể này quá yếu, võ công như mèo cào chẳng nên cơm cháo gì.

Vĩnh Vương vừa nhìn ra ngoài trời vừa nói.

"Ngủ ngon."

"Gì?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...