Chương 9: c17
Suy nghĩ của quần lót tinh như một con ngựa hoang đứt cương chẳng thể lôi lại, cũng may nó vẫn giữ lại được chút rụt rè cuối cùng, chỉ đỏ mặt nói nhỏ: “Em. . . . . . .Em nghe lời anh, em sẽ không cử động.”
Bước tiếp theo chẳng lẽ là nam thần sẽ đè nó xuống?!
Nam thần hơi sửng sốt, rồi lập tức buông bàn tay kia ra như bị điện giật, xấu hổ hắng giọng một tiếng.
Di�
A a a!!
!!
Nam thần cầm tay nó!!
Phải làm sao bây giờ!! Nó sắp không giữ nổi hình người rồi!!
n biến nhanh quá nó vẫn chưa kịp thích ứng mà!
(17)
Nó còn chưa kịp tắm rửa sạch sẽ! Nó còn chưa học được Long Dương thập bát thức!
Đôi mắt to của quần lót tinh mở lớn, tròn lại thêm tròn.
Bình luận