Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 30: Đang yêu

m Thuật tiếp tục vuốt tóc, trầm ngâm một hồi lâu rồi mới nói: "Có thể là anh... muốn giải sầu một chút. Sau đó... anh đeo tai nghe chạy bộ."

m Thuật mắng.

Giờ anh có thể đưa ra kết luận rồi. Anh hỏi: "Em mơ thấy anh vượt qua giới hạn nào nữa vậy?"

"Không hề. Em nằm mơ thấy anh dưới ánh hoàng hôn. Anh đang vui vẻ chạy nhảy đùa giỡn ở bên cạnh bãi cát."

"..." Anh hít một hơi thật sâu, thắc mắc: "Anh chạy bộ thôi sao em lại đánh anh?"

"Chủ yếu là vì em muốn chạy cùng anh nhưng em gọi anh hoài gọi anh mãi mà anh vẫn không thèm đợi em. Em có đuổi kịp anh đếch đâu. Em cứ đuổi còn anh cứ chạy."

"Rồi sao nữa?"

"Thì em chưa kịp đuổi theo đã bị anh lay tỉnh đấy."

Tang Hiến chỉ có thể chấp nhận số phận. Anh choàng tay ôm Nhi�
m Thuật.

"Em thấy em không ngừng đuổi theo anh, muốn hỏi anh sao anh phải chạy. Vậy nên tại sao anh phải chạy thế?"

"Vấn đề lại quay về phía anh rồi hả?"

"Ừm."

"Anh nghĩ đã..."

Tang Hiến ôm Nhi�
m Thuật tựa vào lồng ngực Tang Hiến. Bờ vai anh rất rộng, nhiệt độ cơ thể ấm áp bao trùm lấy cơ thể cậu, mang đến cho cậu một cảm giác vô cùng an toàn.

Khi ở bên cạnh Tang Hiến, cậu trông có vẻ nhỏ nhỏ xinh xinh, cả người lọt thỏm trong vòng tay anh. Tang Hiến ôm cậu, mặc cậu chơi đùa.

Tang Hiến im lặng một hồi rồi vẫn hỏi: "Thế vì sao anh cứ phải chạy dưới ánh chiều tà chứ, có lý do gì sao?"

Lúc anh nói chuyện, hơi thở phả vào mái tóc mềm mại bồng bềnh đang khẽ đung đưa của Nhi�

Biên tập: Maris

Chỉnh sửa: Hiểu Mịch | Đọc kiểm: Red Tea

Ngọc Ca mà tới tôi là nhà vô địch. Kỳ này tôi thắng chắc!

***

Đêm đến.

Ánh trăng ngoài trời bị tấm rèm che khuất. Bóng tối bao trùm khắp căn phòng, kể cả những ngóc chật hẹp nhất.

Nhi�
m Thuật rồi thì thầm tên cậu: "Nhi�

m Thuật vào lòng, nhỏ giọng ấm áp dỗ dành: "Rồi, lỗi của anh, lần sau anh hứa sẽ chạy chung với em trong mơ, được chưa?"

"Vâng."

Nhi�
m Thuật."

Lông mày Nhi�
m Thuật đánh thức, anh bật đèn ngủ, vội vàng nắm lấy bàn tay đang quơ loạn xạ của Nhi�
m Thuật ngủ không yên. Bàn tay cậu sờ soạng xung quanh như đang cố gắng níu lấy một thứ gì đó.

Hình như Tang Hiến bị Nhi�
m Thuật cũng mở mắt, mơ mơ màng màng nhìn anh. Sau khi tỉnh táo lại liền tặng cho Tang Hiến một bàn tay.

"..." Mặc dù không đau lắm nhưng nhiêu đó cũng đủ khiến Tang Hiến thầm giật mình.

"Đồ chó!" Nhi�

m Thuật gặp ác mộng nên nhanh chóng lay cậu khỏi giấc mộng xấu xa kia.

Cuối cùng Nhi�
m Thuật nhíu chặt lại. Trong lúc ngủ, có vẻ cậu cố gắng hét lên nhưng lại không thể cất thành lời.

Anh biết ngay Nhi�

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...