Chương 12: Lôi pháp căn nguyên
Loài rồng am hiểu nhất là pháp thuật sấm sét, nếu Tiết Trầm thực sự có thể mượn thần lực của long quân, dù trẻ tuổi vẫn dùng được lôi pháp là hoàn toàn có khả năng.
Càng nói càng bi thương, vốn dĩ bản thân là một con rồng ưu tú, hô mưa gọi gió tạo ra sấm sét căn bản chẳng là vấn đề gì với Tiết Trầm.
Mã Trấn Bạch nóng nảy: "Biết là biết, không biết là không biết, "có lẽ" là thế nào?"
Nhất thời, ánh mắt tất cả bọn họ dừng trên người Tiết Trầm.
Tài vận fake: Mười vạn
Trương Đỉnh Ngọc trấn an nói: "Cậu không cần cảm thấy áp lực, cứ thử một lần đi, thất bại cũng không sao."
[ Học nhiều thì ấm vào thân ~]
Không may tu vi hiện tại của cậu chỉ còn một nửa, hồn phách cũng suy yếu, pháp thuật sấm sét lại vô cùng hao phí sức lực, bởi vậy cậu không dám đảm bảo thành công trong tình huống này. Nếu không phải trường hợp cần thiết, cậu cũng không muốn ra tay.
Chưa nói đến chuyện Tiết Trầm trông không giống người tu đạo, tuổi cậu quá trẻ, nghe nói vẫn còn đang đi học.
Những người khác lại hiểu lầm ý của Tiết Trầm, cho rằng cậu tu luyện trong thời gian ngắn nên chưa thuần thục, cũng không phải vấn đề gì, tuổi cậu nhỏ như vậy, sau này còn rất nhiều cơ hội khác.
Trợ lí Trần khó hiểu hỏi: "Bạn học, xin hỏi cậu có ý gì?
Trương Đỉnh Ngọc giải thích: "Mã đạo hữu, cậu chưa biết rồi, Tiểu Tiết có thể mượn thần lực của long quân đó."
Tiết Trầm hào hứng tột độ, suýt chút nữa cất cánh tại chỗ, đây mới là tài vận của cậu đi!
Đây cũng là lí do trước đó Tiết Trầm giữ im lặng và thật lòng gợi ý cho Phí Xuân Nghị chiêu mộ nhân tài bốn phương.
Tài vận real: Một trăm vạn
Mã Trấn Bạch không dám nghĩ: "Trương đạo trưởng, ông tin thật đấy à?"
Một trăm vạn, Tiết Trầm cảm thấy rất đáng để thử!
(*) Lôi pháp căn nguyên: cội nguồn của pháp thuật hệ sấm sét.
Lúc này Trương Đỉnh Ngọc đột nhiên nghĩ ra: "Tiểu Tiết, chẳng lẽ cậu còn biết pháp thuật sấm sét?"
Phí Nghi Xuân nghe vậy lập tức kích động đứng lên: "Có thật không?"
Tiểu Hồng không tệ, cộng 1 điểm.
Tiết Trầm nói ngắn gọn: "Cứ thử sẽ biết thôi."
Con rồng yếu ớt không dám đảm nhận trách nhiệm nha, nhưng thật sự Phí Nghi Xuân đưa ra mức thưởng quá nhiều.
Tiết Trầm nhìn giám đốc Phí, giống như đang nhìn một trăm vạn: "Có lẽ là biết...."
Mã Trấn Bạch nghe vậy lắp bắp kinh hãi, tới bây giờ mới hiểu tại sao Trương Đỉnh Ngọc tin tưởng Tiết Trầm.
Kẻ bắt chước: "Có thật không?"
Mã Trấn Bạch dường như còn kích động hơn Phí Nghi Xuân: "Sao có thể ?!"
Bình luận