Chương 16: Thuật thông thần
Tiết Trầm nghe vậy xúc động: "Hiện tại đúng là mọi thứ đều có thể tìm thấy trên internet."
Lời cậu nói là sự thật, cậu không có hứng thú với yêu hận tình thù của thân chủ, tuy rằng Lương Trĩ lớn lên nhìn cũng được, nhưng là kiểu nhan sắc phổ biến, kéo dài quan hệ với anh ta căn bản quá lãng phí thời gian.
"Đàn anh, lại gặp mặt rồi." Mi mắt Tiết Trầm cong cong, tươi cười chào hỏi với người con lai trẻ tuổi.
[ Bất cẩn rồi, không có đèn flash! ]
Trước kia sách pháp thuật luôn là bí mật môn phái, bây giờ chỉ cần truy cập vào official website của Hiệp hội là có thể download đủ thể loại tâm kinh chú ngữ.
"Đúng lúc có việc muốn nhờ cậu giúp." Giản Lan Tư nhìn thời gian, "Cậu đã ăn cơm chưa?"
"Được."
Tiết Trầm lắc đầu: "Làm sao vậy?"
Giản Lan Tư cũng không để ý nữa.
Địa điểm ăn uống ở bên ngoài trường học, do Tiết Trầm chọn, qua một quãng thời gian quan sát đánh giá, cơ bản cậu đã nắm được những quán ăn ngon trong khu vực, rất có ích trong việc nâng cao trình độ làm người.
Anh liếc mắt quét qua quán cafe một lần, ở vị trí đối diện Tiết Trầm, hình như có một người con trai, đôi mắt anh rũ xuống che giấu ánh nhìn, giống như có chút hối lỗi: "Cậu có hẹn sao?"
Thật sự rất đẹp, làm cho rồng nhìn hàng trăm lần cũng không biết chán.
Anh cười dịu dàng, thái độ cư xử nhẹ nhàng đúng mực, toát lên vài phần quý tộc rất tự nhiên.
Đây là lẽ đương nhiên, loài rồng sẽ không keo kiệt sự ngợi khen đối với sắc đẹp – một trong những phẩm chất tốt nhất của bọn họ.
Giản Lan Tư mỉm cười đề nghị: "Tôi mời cậu đi ăn được không?"
Nhà hàng này không tệ lắm, hai người ngồi ghế dài một góc, bên cạnh có cây xanh ngăn chặn tầm mắt người ngoài.
Giản Lan Tư gật gật đầu, suy nghĩ một chút, lại nói "Vậy hiện tại cậu có bận gì không?"
Đáy mắt Giản Lan Tư nổi lên chút ý cười, khóe miệng khẽ nâng: "Thật khéo."
Trước khi đi, Giản Lan Tư lại liếc về phía quán cafe một lần, nhận ra ánh mắt người ngồi đối diện Tiết Trầm kia vẫn luôn theo dõi bọn họ.
"Cũng được." Tiết Trầm nghiêng đầu, "Tôi chọn địa điểm nhé!"
"Trùng hợp gặp mà thôi." Tiết Trầm không mặn không nhạt, "Tôi cũng chuẩn bị rời đi rồi."
Đôi mắt Tiết Trầm có sóng nước lưu chuyển, đen mà trơn bóng, lúc nhìn thấy mỹ nhân, một tia sắc bén trong đáy mắt cũng thu về, cực kỳ chân thành, hơn nữa còn có nhiệt tình trắng trợn.
Vừa vặn nhìn thấy Giản Lan Tư đi qua, cậu tiện thể chạy ra chào hỏi.
Tiết Trầm: "Còn chưa ăn."
Giản Lan Tư muốn thảo luận với cậu về vấn đề tu luyện pháp thuật, ngày đó sau khi nghe Tiết Trầm nói chuyện, anh đã trở về tìm một ít sách pháp thuật của Hoa Hạ để nghiên cứu.
———–
Bình luận