Chương 34: Quỷ Đao Nhọc
Theo lời cậu nói, một luồng gió mang theo hơi nước ẩm ướt tiến vào trong miếu thờ, Dịch Nhiếp và mọi người đều cảm thấy cơ thể lạnh lẽo, quay đầu nhìn bầu trời ngoài kia, không biết từ bao giờ màn mưa đã dần dần phủ xuống.
Ông từ Quảng và mọi người trong trấn lập tức thay đổi sắc mặt, ánh mắt nhìn Tiết Trầm bắt đầu không tốt.
Dịch Nhiếp càng lúc càng cảm thấy bị lừa dối, nói với Tấn Cửu Hằng: "Ông Tấn, người này rõ ràng không tin Long Vương, mau đuổi ra ngoài đi."
Lập tức thấy Tiết Trầm liếc mắt ra ngoài miếu thờ, hừ lạnh một tiếng: "Không phải trời bắt đầu mưa rồi sao."
"Một vị long quân khác?" Dịch Nhiếp ngơ ngẩn cả người, nhất thời không tiêu hóa nổi thông tin vừa tiếp nhận.
Đây là sự việc từ trước đến nay chưa bao giờ phát sinh.
Giản Lan Tư theo bản năng hỏi: "Là gì thế?"
Ông từ Quảng cho rằng bản thân nghe nhầm, nhìn chằm chằm người trẻ tuổi kia: "Cậu vừa nói cái gì?"
[ Không ngờ tới chứ gì, da tao rất dày ]
Người con trai phương Tây kia không có vẻ gì là kinh ngạc, chỉ ngẫm nghĩ nhìn Tiết Trầm: "Đây là... Phục Ba Quân làm mưa?"
Những người khác:??
Tiết Trầm căn bản chẳng quan tâm những người khác thấy thế nào, cậu không kiên nhẫn nói: "Không phải Long Vương muốn ban mưa sao? Chúng tôi đều đang vội, có thể nhanh lên một chút được chứ?"
Tiết Trầm chỉ một ngón tay lên trời: "Makka Pakka, biến lớn!"
Dịch Nhiếp: "......"
"Đúng vậy." Tiết Trầm thản nhiên nhìn thẳng Giản Lan Tư, "Phục Ba Quân còn dạy tôi một câu thần chú vô cùng lợi hại."
Giọng nói vừa dứt, bên ngoài "Rầm" — một tiếng, cơn mưa quả nhiên nặng hạt hơn.
Dịch Nhiếp ngẩn ngơ, lúng ta lúng túng nói: "Sao lại thế này? Long Vương nói 9 giờ rưỡi hôm nay mới có mưa cơ mà?"
Dịch Nhiếp:??
Tiết Trầm vừa nói xong, Long Vương còn chưa kịp phun nước thì Tấn Cửu Hằng đã suýt phun trước rồi.
Mấy người kia đâu có nghe cậu, còn muốn đuổi cậu đi.
"Lớn mật." Huyệt thái dương của ông từ Quảng giật nảy, nhanh chóng quát lớn, "Thời gian mưa xuống đều do Long Vương định đoạt, sao cậu dám ăn nói bậy bạ lung tung."
Mọi người trong miếu: !!!
"Ông nói bậy." Tiết Trầm lớn tiếng phản bác, lời nói ra xuất phát từ đáy lòng, "Không có người nào tin vào Long Vương hơn tôi đâu!"
May mà nghẹn lại được!
Ông ta vừa nói vừa lấy di động ra nhìn thời gian, trên màn hình hiện 8 giờ hơn, cách quá xa dự báo của Long Vương.
Tiết Trầm treo trên mặt bộ dạng con rồng nhân hậu: "Bởi vì trận mưa này do một vị long quân khác ban xuống, đừng khách sáo."
Bình luận