Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 78: Con cá thành phố nhiệt tình

Tiết Trầm bóp cổ nó, cười lạnh: "Cốt truyện di�

Quản lý Đinh đi cùng không nhịn được xuýt xoa một tiếng: "Con cá lớn quá đi mất!"

Nó chậm rãi đảo đôi mắt lờ đờ, khi quét qua Rolando thì đột ngột khựng lại, đuôi cá kích động quẫy về phía Rolando, "Á à đồ yêu quái, xem chiêu cá thần vẫy đuôi của ta đây!"

"Nó đang ở đây, toi tạm thời đưa nó vào hang động." Rolando biến về nguyên hình nhảy xuống nước, chỉ chốc lát sau đã ngậm một con cá chép hoa dài bằng cánh tay lên bờ.

Tiết Trầm im lặng liếc ông ta, quản lý Định nhận ra bản thân biểu hiện quá mức thèm thuồng, nhanh chóng chùi nước miếng cười cười: "Không đâu không đâu, trong đầu tôi tuyệt đối chưa xuất hiện mấy món như cá hầm ớt, cá hầm cải chua và cá kho mà!"

Rolando dẫn mấy người Tiết Trầm ra khỏi nghĩa trang, băng qua đường cái đến bên bờ sông rộng lớn.

Ngay sau đó đã bị Tiết Trầm đè nghẹt họng.

n biến đến phần kết rồi."

Một lát sau cá chép hoa run rẩy, miệng lúc đóng lúc mở làm động tác ho khan như con người: "Ọe ——" một tiếng phun ra hai ngụm nước đục.

Tiết Trầm lạnh mặt: "Mày biết muộn quá đấy."

"Ong có tưởng tượng cũng vô dụng." Rolando lại biến thành hình người, "Con cá chép hoa này quá cứng. Trong mấy ngày nó bị hôn mê, nhiều cá lớn dưới sông định nhân cơ hội ăn nó nhưng đều không cắn nổi, thậm chí gãy cả hàm răng rồi."

Cá chép hoa hé nửa miệng, mắt nhắm chặt, quả nhiên đã hôn mê.

Quản lý Đinh: "...À à."

Cá chép hoa: ?

Không khác nhiều so với những gì Tiết Trầm dự đoán, buổi tối ngày đó Dư Yên Sơn đến nghĩa trang xem náo nhiệt, vì muốn tiếp cận hiện trường gần hơn nên nó cố tình bay trên bầu trời.

Mười phút sau cá chép hoa mới tỉnh táo lại, hóa thành hình người tường thuật câu chuyện xảy ra đêm hôm ấy cho nhóm Tiết Trầm nghe.

Không ngờ vừa lúc bắt gặp nhà sư nhỏ Mẫn Sinh tới thu yêu, Dư Yên Sơn chưa biết yêu quái có lai lịch gì, nhưng thấy Mẫn Sinh cầm cây tích trượng nặng như vậy vẫn không đánh nổi yêu quái thì nó sốt ruột lắm.

Cá chép hoa: "..."

[Thấy Thủy Hầu Tử, hài lòng rời đi.]

Tiết Trầm ngoài cười nhưng trong không cười: "Nó là yêu quái."

Khóe miệng Tiết Trầm giật giật, nhấc đuôi con cá chép hoa lên, truyền một tia long khí vào.

Lại nói, "Ngài Trầm, yêu quái này chính là đầu sỏ náo loạn nghĩa trang đấy. Nó còn đánh nhà sư nhỏ nữa cơ, để tôi lên xuất chiêu."

Giọng nói của Quản lý Đinh mơ hồ lộ ra tiếc nuối: "Thịt nó già đến vậy ư?"

"Tôn, tôn giá......" Cá chép hoa từ từ mở mắt, miệng nói tiếng người, "Có, có độc, nước có độc ——"

Đối với một con cá Côn núi thì bay lượn vốn là kỹ năng cơ bản, nó hành động thuận lợi vô cùng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...