Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 22: 21.

Đây không phải duyên phận bình thường mà là nghiệt duyên.

Ứng Vô Túc nhìn Kỷ Phùng, một lần nữa tìm về ý đồ ban đầu, quyết định thừa dịp này làm một ma tu độc ác.

Hay là nên chia rẽ quan hệ giữa Kỷ Phùng và Vưu Minh Ngôn?

"Không, không phải ta." Sư đệ bên phải lắp bắp trả lời.

Vốn định hỏi tiếp nhưng giờ nửa câu Kỷ Phùng cũng thốt không nên lời. Hắn thấy thiếu niên này khá quen mắt nhưng mỗi ngày hắn phải gặp rất nhiều người nên cũng không nhớ đã từng gặp y lúc nào.

Hắn lại chỉ tay vào người ở giữa.

Đó đâu phải quà! Đó là đồ chơi y dùng để trút giận mà! Sao lại để Vưu Minh Ngôn phát hiện ra chứ!

Khoan đã.

Kỷ Phùng: "......"

Sư đệ bên trái mím môi cười nói: "Sư huynh cũng thấy khắc giống lắm đúng không?"

"Ngươi......" Kỷ Phùng mơ hồ cảm thấy sư đệ trước mắt hơi lạ nhưng cũng không nghi ngờ ra mặt mà chỉ nhíu mày nói, "Hình như mập lên thì phải."

"Y tên Ứng Vô Túc, là đạo lữ song tu của ta." Vưu Minh Ngôn mỉm cười, ngữ khí ôn hòa như không hề để ý mình vừa nói ra điều gì, "Pho tượng này là quà y tặng ta."

Dỗ dành xong hắn lại ngẩng đầu giải thích với sư huynh Kỷ Phùng của mình: "Đạo lữ thích biến thành ta nhưng không có ý đồ gì đâu, sư huynh đừng để ý."

Xem ra Kỷ Phùng rất tốt với Vưu tiên quân. Ma tu chợt cảm thấy thất bại, y chẳng có nửa xu tiền, tu ma cũng không nên hồn, sao có thể so được với Kỷ Phùng chứ......

Hắn chậm rãi giơ tay chỉ vào người bên phải: "Ngươi......"

Khuôn mặt lạnh lùng nghiêm khắc của Kỷ Phùng trong mây nhu hòa hơn một chút, hắn nói: "Năm đó ngươi vào sư môn ta cũng chưa từng hỏi ngươi từ đâu đến."

Vưu Minh Ngôn nói: "Mới tháng trước."

Hèn gì khuôn mặt sư đệ hắn đột nhiên trở nên bầu bĩnh như thế.

Ứng Vô Túc bị Kỷ Phùng làm ám ảnh rất nặng. Đúng là trước đây y từng có ý nghĩ song tu với người này nhưng không phải vì tình cảm mà chỉ đơn giản là muốn cuộc sống của mình tốt hơn.

Nhưng phải làm sao để trả thù Kỷ Phùng mà vẫn toàn thân trở ra?

Kỷ Phùng nhìn ba sư đệ trước mặt, sờ mũi rơi vào trầm tư.

Kỷ sư huynh nói: "Đồng tử làm bánh ngon vậy sao?"

Vưu Minh Ngôn nói: "Vâng."

Hắn đưa tay bấm quyết rồi vuốt lên mặt Ứng Vô Túc, khuôn mặt giống hắn đến chín phần lại biến về khuôn mặt thiếu niên bầu bĩnh có đôi mắt tròn xoe đen láy. Thiếu niên nhìn hắn rồi lại nhìn sư huynh hắn, trên mặt lộ vẻ hoảng sợ. Vưu Minh Ngôn nghĩ có lẽ thiếu niên ma tu này bị tiếng tăm của sư huynh hắn bên ngoài hù dọa nên không khỏi mềm nhũn, đẩy tượng đá kia sang một bên rồi ngồi xuống cạnh thiếu niên, cúi người hôn lên gò má trắng nõn của đối phương để trấn an.

Hắn bị bộ dạng thân mật của hai người trước mặt kích thích làm tay run một cái, vô tình đặt lên cây đàn nứt kia.

Kỷ Phùng không thấy sư đệ cà lăm có chỗ nào kỳ quái. Trước kia Vưu Minh Ngôn ở trước mặt hắn luôn kiệm lời ít nói, tuy vẫn nói cười nhưng thường mang theo vẻ xa cách, đến hôm nay hắn mới biết thì ra Vưu sư đệ cũng có khi ngây thơ trẻ con như vậy. Hắn rất vui vì sự thay đổi này của sư đệ nên nhất thời không để ý đến những điểm lạ thường kia.

Chẳng phải y tới đây với mục đích hãm hại Vưu Minh Ngôn để trả thù Kỷ Phùng sao.

Y bắt chước tư thế của Vưu tiên quân phất tay áo nâng chén, rũ mắt nhấp một ngụm trà rồi nhẹ nhàng cười hỏi Kỷ Phùng: "Kỷ...... Sư huynh tới đây có việc gì?"

Ứng Vô Túc không đoán ra mục đích Kỷ Phùng tới đây, cũng không nghe Vưu Minh Ngôn nói Kỷ Phùng sắp tới nên đành phải cố bắt chước khẩu khí Vưu tiên quân nói chuyện phiếm với Kỷ Phùng.

Ứng Vô Túc cà lăm: "Đa, đa tạ Kỷ sư huynh."

"Có người đưa băng lê tuyết đoàn đến sư môn," Kỷ Phùng nói, "Nếu ngươi thích bánh ngọt thì lần sau ta sẽ đem một ít tới đây."

Hắn cúi đầu nhìn đàn gỗ dưới tay mình rồi lại giương mắt nhìn sư đệ đang lộ vẻ kinh ngạc, lặng lẽ hít một hơi rồi vung tay áo gọi hạc trắng tới định rời đi. Hắn lượn trong mây mù nói với Vưu Minh Ngôn: "Đàn nứt là lỗi của ta, hôm nào sẽ đưa ngươi cây mới...... Nếu ngươi và thiếu niên này thật lòng mến nhau thì không cần mang danh song tu làm gì, làm đạo lữ bình thường là được rồi."

Tượng đá do chính tay y khắc!

Vưu tiên quân còn mang theo tượng đá mà y khắc!

Tại sao đạo lữ song tu của ngươi giống ngươi y như đúc vậy??

Kỷ Phùng nói: "Ngươi có đạo lữ song tu lúc nào?"

Y nghĩ ngợi chốc lát rồi giương mắt nhìn khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Kỷ Phùng, trong lòng cười lạnh một tiếng, nói thầm: "Trước kia ngươi chướng mắt ta, giờ chính là lúc trái sầu riêng thúi như ngươi gặp báo ứng đấy."

Ứng Vô Túc lại cúi đầu suy nghĩ kỹ một hồi, sau đó cảm thấy mình thật sự không có thiên phú làm kẻ ác nên đành từ bỏ suy nghĩ, vừa quay đầu nhìn ra ngoài đình thì trông thấy Vưu tiên quân đang đứng cạnh ao với vẻ mặt bối rối.

Trăng sáng gió mát, chợt nghe một tiếng chim hót văng vẳng, còn có giọng nói xa dần trong mây.

Cuối cùng Kỷ Phùng dời mắt sang sư đệ bên trái, khó nhọc nói: "Đây là......"

Kỷ Phùng nói: "À, đạo lữ song tu của ngươi."

Trong lúc nhất thời Kỷ sư huynh bị kích thích đến nỗi suýt thốt ra câu hỏi thiểu năng này.

Ứng Vô Túc: "......?"

Người ở giữa không trả lời.

——

Tại sao lại thế!

Ứng Vô Túc ôm mặt gào khóc trong lòng.

Đúng là trước khi ra cửa phải xem lịch hoàng đạo mới được!

Vưu Minh Ngôn đứng dậy hỏi Kỷ Phùng: "Sư huynh không hỏi y từ đâu đến sao?"

Lúc trước Kỷ Phùng sai người đuổi y ra khỏi cửa nhất định là không ngờ hôm nay hai người họ sẽ ngồi đối mặt nhau uống trà.

Mẹ nó cái này là tượng đá! Bảo sao không nhúc nhích!

Trong lòng Ứng Vô Túc giật mình tưởng hắn phát hiện ra điều gì, lúc trả lời bất giác cà lăm: "Ngon, ngon lắm."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...