Chương 47: Chap 47
Diệp Bùi Thanh hỏi y "Làm sao bây giờ", không phải thực sự trưng cầu ý kiến của y. Hắn hiện tại chỉ là tỏ vẻ một chút, thể hiện mình không ép buộc gì. Chuyện này kết quả cuối cùng thế nào, ai nấy đều rõ ràng. Sau khi kích động hắn, Diệp Bùi Thanh nhất định sẽ không tha cho y.
"Ừm."
Bàn tay vuốt ve dọc theo bả vai trơn nhẵn, cảm giác da thịt tiếp xúc khiến sự khô nóng trong cơ thể giảm đi phần nào, rồi lại như muối bỏ biển, càng thổi bùng lên ngọn lửa lớn đang cháy hừng hực.
Xao động trong cơ thể lập tức bình ổn rất nhiều.
Diệp Bùi Thanh hừ một cái: "Lá gan của ngươi không nhỏ, thử nói hết ra xem."
Vì thế Thập Tam dựa theo lời hắn đáp: "Thế tử muốn làm thế nào?"
Thập Tam khóc không ra nước mắt: "Vậy à?"
"Dược tính mãnh liệt, dùng tay chỉ sợ không giải quyết được."
"Hửm? Sao không mặc quần áo?" Nhất quyết không chịu từ bỏ vấn đề này.
Diệp Bùi Thanh chịu đựng dục hoả đang bốc lên trong người, thanh âm khàn khàn mở miệng: "Tiểu Dụ Đầu, đếm nay ta không cẩn thận bị hạ xuân dược."
Diệp Bùi Thanh xấu hổ nói: "Ngươi xem, nên làm sao bây giờ?"
Thập Tam giật giật môi, muốn nói cách vách còn hai thiếp thất, thế tử không cần khách khí, cứ việc thượng.
Diệp Bùi Thanh trầm thấp nói: "Ngươi xem, ta cũng không muốn ép buộc ngươi, chúng ta ở cùng nhau đã lâu, còn chưa làm đến bước cuối cùng. Ngươi cảm thấy chuyện này hẳn là làm thế nào bây giờ?"
Trong bóng tối đầu lưỡi quay cuồng trong miệng đối phương.
"Tiểu Dụ Đầu, ngươi cũng gọi ta bằng một danh xưng thân mật có được không?"Thanh âm có điểm chờ mong.
Đây là ép y tự hiến thân, Diệp Bùi Thanh đúng là càng ngày càng âm hiểm.
"...Thỉnh thoảng thích cởi trần ngủ."
Thập Tam cúi đầu: "Thế tử muốn làm thế nào thì cứ làm thế ấy."
Diệp Bùi Thanh cởi quần áo, tiến vào ổ chăn gắt gao ôm lấy Thập Tam, hai tay vô ý thức vuốt ve.
Diệp Bùi Thanh ngẩng đầu lên, muốn thắp nến cẩn thận kiểm tra, Thập Tam vội vàng ngăn cản: "Vết thương nhỏ mà thôi, không cần nhìn."
Tốt lắm, sau này cứ để trần mà ngủ.
"....Ban nãy không cẩn thận cắn vào đầu lưỡi."
"...."
Nhưng y lại thấy lúc này tốt nhất không nên kích động Diệp Bùi Thanh.
"Chi bằng thế tử dùng tay giải quyết?"
Còn dám nói không muốn ép buộc người ta? Ép buộc ít lắm sao?
"Sao lại có mùi máu?"
"....Cách vách trong viện-"" vừa lên tiếng liền không dám nói tiếp.
"Sao không mặc quần áo?"Thanh âm như trước khàn khàn nhẫn nại.
Bình luận