Chương 2: 2
n Điềm gật đầu, " Chúng ta về nhà đi."
Triệu Đông Sanh đưa Nguy�
Đúng rồi, nhà ở đâu a, hắn thật sự không có nhà.
Triệu Đông Sanh lại sinh khí, " Ai với cậu là 'chúng ta'! Là tôi về nhà, còn cậu, chỉ là phòng trọ! Loại như cậu, đã sớm không có nhà!"
Ra khỏi quán cơm, Triệu Đông Sanh hỏi Nguy�
Triệu Đông Sanh nói chuyện đương nhiên, " Thời điểm muốn 'làm' thì gọi cậu a."
n Điềm nâng ngón tay chỉ biển số nhà, nói với Triệu Đông Sanh: " Chính là chỗ này."
Nguy�
n Điềm quét mã, thêm vào bạn tốt.
Triệu Đông Sanh giận, " Từ giờ ở trước mặt tôi cậu không được ồ, có nghe không!"
" Như thế nào? Cậu cho rằng lăn giường một lần thì xong việc? Con mẹ nó cậu làm nhiều chuyện khốn nạn như vậy, ngủ một vạn lần còn chưa có đủ!"
Triệu Đông Sanh hất cằm, " Mở cửa."
Nguy�
Nguy�
Triệu Đông Sanh lấy di động ra, mở đèn pin cầm tay chiếu sáng, miệng hùng hùng hổ hổ, " Tiên sư nó, cái địa phương rách nát gì đây."
Tiểu khu cũ nát, đèn hành lang đã hỏng từ lâu, không ai đến tu sửa.
n Điềm vỗ vỗ bụng đứng dậy, đi theo phía sau y.
Nguy�
" Anh muốn đưa tôi về nhà?" Nguy�
n Điềm nhìn chằm chằm bóng lưng Triệu Đông Sanh, đột nhiên thấy y quay người ném một vật lại, nhanh chóng bắt lấy.
n Điềm:" Nhà cậu ở đâu?"
n Điềm chậm rì rì lôi di động ra: " Thêm wechat làm gì?"
Nguy�
Lên tới tầng năm, đứng vững trước một cánh cửa chống trộm thiết kế kiểu cũ, Nguy�
n Điềm một cái: " Không phải muốn đưa cậu về nhà, chỉ là muốn biết cậu ở đâu, sau đó bất cứ lúc nào cũng có thể tìm cậu."
Triệu Đông Sanh cau mày.
" Có chút việc, ngày hôm nay tha cho cậu." Triệu Đông Sanh rút điếu thuốc đưa lên miệng, liếc Nguy�
" Ờ." Triệu Đông Sanh đưa di động ra: " Đến, thêm wechat."
n Điềm cúi đầu nhìn mũi chân của mình, " Ồ."
n Điềm hỏi: " Không 'làm' sao?"
" Rồi sao?"
Nguy�
Nguy�
n Điềm đi ở phía trước không nói một lời, từ lúc Triệu Đông Sanh nói hắn không có nhà hắn liền im lặng không lên tiếng nói chuyện.
Nguy�
Nguy�
Triệu Đông Sanh không nói gì, cầm áo vét lên: " Đi thôi."
Ăn cơm được một nửa, đột nhiên có chuông điện thoại kêu, Triệu Đông Sanh lấy di động ra đứng dậy rời khỏi chỗ, sau mười mấy phút trở về, thấy thức ăn trên bàn đã bị quét sạch, một giọt cũng không chừa.
n Điềm về, lên lầu cùng hắn.
n Điềm lấy chìa khóa mở cửa chống trộm, quay người nhìn Triệu Đông Sanh: " Không lừa anh, tôi đúng là ở phòng này, anh đi đi."
n Điềm cúi đầu.
n Điềm ợ một tiếng no nê, nhìn sắc mặt Triệu Đông Sanh, có chút ngượng ngùng: " Xin lỗi, tôi thực sự... ách, quá đói."
Nguy�
Triệu Đông Sanh thu hồi điện thoại, một câu thừa thãi cũng không nói, quay người rời đi.
Bình luận